NDĐT – Dù diễn ra trong bối cảnh Paris (Pháp) vừa hứng chịu loạt vụ tấn công khủng bố đẫm máu nhưng Hội nghị lần thứ 21 Công ước khung của Liên hợp quốc về biến đổi khí hậu (COP-21) vẫn thu hút được sự tham gia của gần 150 lãnh đạo các nước và vùng lãnh thổ trên thế giới. COP-21 hướng tới mục tiêu chính là thông qua khuôn khổ pháp lý toàn cầu về biến đổi khí hậu trong giai đoạn sau năm 2020.

(Ảnh minh họa)

Theo dự kiến, trong gần hai tuần đàm phán tại Paris, các nhà lãnh đạo sẽ tập trung thảo luận các biện pháp đưa nền kinh tế thế giới thoát khỏi tình trạng phụ thuộc nhiên liệu hóa thạch, chuyển sang sử dụng các loại năng lượng sạch cũng như các biện pháp giữ nhiệt độ trái đất từ nay đến năm 2100 chỉ tăng tối đa 2 độ C so với thời kỳ tiền công nghiệp. Trong đó, giải pháp hiệu quả nhất là giảm lượng lớn khí thải gây hiệu ứng nhà kính.

Trước thềm COP-21, hơn 180 nước chiếm 90% khí thải toàn cầu đã đưa ra kế hoạch quốc gia nhằm giảm lượng khí thải. Kể từ khi các cuộc đàm phán quốc tế về khí hậu bắt đầu từ 20 năm trước, đây là lần đầu tiên hầu hết các quốc gia trên thế giới cùng cam kết góp phần ứng phó với biến đổi khí hậu. Trước đó, trong Nghị định thư Kyoto 1997, chỉ có 37 nước giàu tuyên bố giảm lượng khí thải.

Trong 195 quốc gia tham gia COP-21, Trung Quốc, Mỹ và Ấn Độ - ba nước phát thải 40% lượng carbon toàn cầu, giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong tiến trình thế giới giảm khí nhà kính. Thậm chí có nhà phân tích cho rằng, khí hậu thế giới nằm trong tay ba quốc gia này.

Theo Trung Quốc và Mỹ, tiến trình giảm khí nhà kính có thể trở thành hiện thực thông qua quan hệ hợp tác song phương và nỗ lực của mỗi quốc gia. Trên thực tế, hai nước đã phối hợp chặt chẽ trong suốt hai năm qua, cùng nhau đặt ra các mục tiêu giảm khí thải, nâng cao các tiêu chuẩn về hiệu quả năng lượng, đồng thời mở rộng phát triển năng lượng tái tạo trong tương lai gần và tương lai xa.

Đặc biệt, cuối năm 2014, Trung Quốc và Mỹ đã đạt một thỏa thuận khí hậu gồm hai nội dung chính, đó là phía Mỹ cam kết sẽ giảm từ 26 đến 28% lượng khí thải vào năm 2025 so mức năm 2005; còn phía Trung Quốc tuyên bố đến năm 2030 sẽ giảm từ 60 đến 65% lượng phát thải CO2 trên mỗi đơn vị tổng sản phẩm trong nước (GDP) so với mức năm 2005, đồng thời tăng tỷ lệ sử dụng nhiên liệu phi hóa thạch trong các ngành năng lượng then chốt. Trung Quốc và Mỹ đều đưa những cam kết này vào văn kiện đệ trình Văn phòng Công ước khung của LHQ về biến đổi khí hậu.

Tuy nhiên, thách thức lớn nhất đặt trên bàn đàm phán COP-21 không chỉ dừng lại ở việc các nước đặt ra mục tiêu giảm lượng khí thải, mà còn là tìm ra tiếng nói chung giữa các nền kinh tế phát triển và mới nổi chung quanh vấn đề nguồn tài chính để ứng phó với biến đổi khí hậu, từ đó xây dựng cơ chế ràng buộc các quốc gia thực hiện cam kết của mình.

COP-21 sẽ thực sự thành công nếu một số nhà lãnh đạo loại bỏ ý kiến cho rằng sự phát triển kinh tế hiển nhiên mâu thuẫn với các hoạt động chống biến đổi khí hậu. Ủng hộ quan điểm này, trong buổi làm việc của COP-21 ngày 1-12, Tổng thống Mỹ Barack Obama khẳng định, thế giới cần một khuôn khổ lâu dài để giải quyết biến đổi khí hậu và ông chủ Nhà trắng sẽ tìm kiếm một thỏa thuận có thể vừa thúc đẩy các nền kinh tế vừa bảo vệ môi trường.

Biến đổi khí hậu (hay còn gọi là sự nóng lên toàn cầu) là sự tăng nhiệt độ trung bình của bề mặt trái đất.

Nguyên nhân chủ yếu dẫn tới biến đổi khí hậu là do con người đốt cháy các nhiên liệu hóa thạch như dầu và than đá, qua đó thải khí nhà kính, chủ yếu là CO2, vào không khí. Hoạt động sản xuất nông nghiệp và phá rừng cũng góp phần làm tăng lượng khí nhà kính gây nên biến đổi khí hậu.

Nhiệt độ trái đất tăng do biến đổi khí hậu có thể để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng như mực nước biển dâng do băng ở hai cực tan, dẫn tới nhiều khu vực ven biển có nguy cơ bị nhấn chìm; lượng mưa tăng kéo theo lũ lụt và các thảm họa khác; các đợt nắng nóng liên tục xuất hiện đe dọa tính mạng con người.

HOÀNG HÀ

(Theo The Guardian)