Chồng tôi nghiện rượu rất nặng từ nhiều năm, đến nay lại có dấu hiệu nghiện ma túy và có hành vi lén lút bán tài sản của cá nhân và gia đình. Tôi nghe nhiều người khuyên là để ngăn chặn sự việc trên, tôi có thể làm đơn yêu cầu Tòa án tuyên bố chồng tôi bị hạn chế năng lực hành vi dân sự. Xin hỏi luật sư, pháp luật quy định như thế nào về vấn đề này?

Nguyễn Thị Đào

Thạc sĩ, luật sư Lê Việt Nga
(Công ty Luật số 5 Quốc gia, ĐT: 04.37622620, website: www.luatsuvietnam.vn ) trả lời:

- Căn cứ quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều 23 Bộ luật Dân sự hiện hành (Bộ luật Dân sự 2005), người nghiện ma túy, nghiện các chất kích thích khác dẫn đến phá tán tài sản của gia đình thì theo yêu cầu của người có quyền, lợi ích liên quan, cơ quan, tổ chức hữu quan, Tòa án có thể ra quyết định tuyên bố người đó là người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự. Người đại diện theo pháp luật của người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự và phạm vi đại diện do Tòa án quyết định. Giao dịch dân sự liên quan đến tài sản của người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự phải có sự đồng ý của người đại diện theo pháp luật, trừ giao dịch nhằm phục vụ nhu cầu sinh hoạt hằng ngày.

Căn cứ quy định trên, trong trường hợp của bà Nguyễn Thị Đào, bà có thể làm đơn yêu cầu Tòa án tuyên bố chồng mình bị hạn chế năng lực hành vi dân sự. Đơn yêu cầu phải gửi đến Tòa án nhân dân cấp quận, huyện nơi bà cư trú, gồm các nội dung chính sau: Ngày, tháng, năm viết đơn; tên Tòa án có thẩm quyền giải quyết đơn; tên, địa chỉ của người yêu cầu; những vấn đề cụ thể yêu cầu Tòa án giải quyết và lý do, mục đích, căn cứ của việc yêu cầu Tòa án giải quyết việc dân sự đó; tên, địa chỉ của những người có liên quan đến việc giải quyết đơn yêu cầu, nếu có; các thông tin khác mà người yêu cầu xét thấy cần thiết cho việc giải quyết yêu cầu; người yêu cầu là cá nhân phải ký tên hoặc điểm chỉ. Cùng với đơn yêu cầu Tòa án tuyên bố người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự, bà còn phải gửi kèm theo các chứng cứ để chứng minh chồng bà là người nghiện rượu, nghiện ma túy (các chất kích thích khác) dẫn đến phá tán tài sản của gia đình (theo quy định tại Điều 312 Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2004).