Một hôm Liên ốm. Nằm một mình trong căn nhà mênh mông không một bóng người, cô đơn, lạnh lẽo, một cảm giác sợ hãi trùm lấy Liên. Tiếng trẻ nhà bên oe oe khóc, tiếng người mẹ à ơi ru nghe tha thiết dịu hiền, tiếng nựng nịu dỗ dành của người cha… càng làm cho lòng Liên thêm quặn thắt. Liên bỗng nhớ mẹ da diết….

Vào đại học, trong khi nhiều bạn bè yêu đương thì Liên lao vào học. Có tấm bằng kinh tế loại giỏi trong tay, vài nơi mời cô đến làm, nhưng Liên chưa đi làm ngay mà để hết thời gian cho việc học tiếng Anh cấp tốc. Với kết quả tiếng Anh cực giỏi, Liên xin được suất học bổng làm thạc sĩ ở Anh. Thêm một tấm bằng thạc sĩ trong tay, Liên vẫn thấy chưa đủ, cô làm tiếp bằng tiến sĩ. Những ngày học ở Anh, để chi phí cho sinh hoạt cá nhân, Liên vừa học vừa làm thêm. Cô nhận trông trẻ, làm gia sư, làm kế toán… Với bản tính chăm chỉ, chu đáo của người con gái Việt, Liên được các ông chủ quý mến và tin cậy nên công việc của Liên không lúc nào thiếu và cũng nhờ vậy mà Liên có nhiều tiền. Liên khá thân thiết với một cử nhân luật. Hai người sống với nhau rất vui vẻ mấy năm trời nhưng mỗi khi anh nói đến tương lai thì Liên lại cười: “Sống trên đất Anh mà anh cứ như người Trung Quốc ấy, lúc nào cũng nói chuyện nối dõi tông đường…”. Cũng có lần Liên nghiêm túc nói với anh: “Chúng mình cứ sống thế này chẳng đủ vui vẻ ư? Sao lại phải cưới mới được. Cưới nhau xong chưa biết chừng anh lại thất vọng vì em, bởi em không phải là người của gia đình…”. Chàng trai buồn lắm, nhưng anh vẫn còn một tia hy vọng tuy rất mong manh nhưng cũng đủ làm anh kiên quyết. Anh nghĩ: Có đứa con thì Liên sẽ thay đổi, Liên sẽ thấy sự ấm áp của một gia đình… Để Liên mang thai, anh kỳ công trong việc đánh tráo thuốc tránh thai của cô, nhưng rồi anh đã thất bại đau đớn. Khi biết mình mang thai, Liên không do dự đi thẳng đến bệnh viện. Và khi về nhà, Liên đuổi thẳng người yêu không một chút xót thương. Cô bảo: Việc liên quan đến hai người phải được sự thống nhất của cả hai. Anh làm thế là không tôn trọng cô, lừa dối cô. Cô không chấp nhận anh dùng thủ đoạn trong quan hệ tình cảm dù với mục đích tốt… Hai người sống với nhau rất vui vẻ mấy năm trời nhưng mỗi khi anh nói đến tương lai thì Liên lại cười... (Ảnh minh họa) Thời gian cứ trôi, bằng cấp của Liên dày lên, chức vụ cao thêm và tiền càng ngày càng nhiều thêm, nhưng cơ hội có một người chồng như mong muốn thì càng ngày càng ít đi, càng khó khăn hơn. Mẹ Liên nóng ruột như lửa đốt, bà tìm hết người này đến người khác mai mối cho Liên, nhưng chẳng ai dám làm chồng một người phụ nữ tài ba, tháo vát, ham học hơn ham con như Liên và Liên cũng không thấy ai xứng đáng với mình nên chẳng mối nào thành được. Tuy nhà chỉ cách công ty có 3 cây số, nhưng để được tự do, Liên thuê nhà ở riêng với giá 1.000 USD/tháng. Vì thế, cuộc sống càng tự do hơn. Thích ăn lúc nào thì ăn, Liên chẳng mấy khi nấu nướng, cô ăn ở nhà hàng là chính. Lười ra nhà hàng thì cô ăn đồ Tây, tệ lắm thì mì ăn liền. Mẹ Liên vừa xót con, vừa xót tiền nhưng Liên bảo: “ Làm ra tiền để tiêu chứ đâu phải để mà ngắm. Tiền tiêu vào việc mình thấy vui là đồng tiền chi đúng…” Mẹ cô chỉ còn biết lắc đầu bảo: “Thế sau này con cái thì ai lo?”. Liên cười khanh khách nói: “Thế mẹ không thấy con tự lo được cho mình sao? Đời cua cua máy, đời cáy cáy đào. Nhiều người cứ lo tích cóp cho con cái mà không dám hưởng thụ, vừa khổ mình mà con cái lại quen sống ỉ lại rồi trở nên ích kỷ, chẳng biết phấn đấu, suốt đời chẳng làm được tích sự gì…” Vốn thông minh, tháo vát lại sống và làm việc ở nước ngoài lâu năm nên làm việc trong công ty nước ngoài đối với Liên không vất vả như những đồng nghiệp của cô. Thời gian rỗi Liên buôn chuyện với bạn bè, đi spa làm đẹp, tập yoga, đi shopping, đi nhảy…. Những lần đi nhảy, Liên quen rồi cặp với một chàng vũ công kém cô 7 tuổi. Anh chàng ngoại tỉnh được trời ban cho một bộ mặc cực đẹp, đầy nam tính và dáng người cực chuẩn, hấp dẫn đến mê hồn. Liên biết anh chàng là kẻ đào mỏ nhưng nghe những lời tán tỉnh đường mật, khen ngợi ngọt ngào của anh ta cũng làm Liên thấy mát lòng, mát dạ, tính sĩ diện của Liên được vuốt ve, mơn trớn. Cuộc tình của hai người như cuộc đổi trao: Anh vũ công có tiền để mang về nuôi cô người yêu đang đi học, Liên có những giờ phút say đắm, ngất ngây. Họ không bao giờ nói về ngày mai. Một hôm Liên ốm. Nằm một mình trong căn nhà mênh mông không một bóng người, cô đơn, lạnh lẽo, một cảm giác sợ hãi trùm lấy Liên. Tiếng trẻ nhà bên oe oe khóc, tiếng người mẹ à ơi ru nghe tha thiết dịu hiền, tiếng nựng nịu dỗ dành của người cha… càng làm cho lòng Liên thêm quặn thắt. Liên bỗng nhớ mẹ da diết….