Cách đây 2 năm, đội hình U19 Việt Nam đá vòng loại U19 châu Á xuất hiện một cầu thủ cực kỳ xinh trai, dáng chuẩn, đá tiền vệ trung tâm và không thuộc biên chế Học việt HAGL Arsenal JMG. Cầu thủ này khi ấy chỉ là “kép phụ” của cặp Xuân Trường – Tuấn Anh.

Đấy là Đỗ Duy Mạnh, tiền vệ sinh năm 1996 và đang là thành viên trẻ nhất của ĐT Việt Nam, đá giao hữu với Man City.

Đỗ Duy Mạnh là sản phẩm của tuyến trẻ Hà Nội T&T, nhưng thật kỳ lạ khi chính Phó TTK VFF, ông Dương Nghiệp Khôi, tiến cử với HLV trưởng Hà Nội T&T, Phan Thanh Hùng. “Sau giải U19 khi ấy, anh Khôi có gọi điện và nói với tôi về 2 trường hợp là Duy Mạnh và Minh Long. Thấy họ có tiềm năng, thể hình lại tốt, tôi “nhấc” cả 2 lên đội 1 luôn”, HLV Phan Thanh Hùng nhớ lại.

Mặc dù được lên đội 1 từ khá sớm, nhưng Duy Mạnh và Minh Long (thủ môn chính thức của U23 Việt Nam tại SEA Games 28) không dễ để tìm được chỗ đứng, tại đội bóng tập hợp nhiều sao số như Hà Nội T&T. Thậm chí, ngay cả cơ hội ra sân cũng là xa xỉ. Mặc dù vậy, nếu Minh Long bất ngờ phát tiết và tỏa sáng ở U23 Việt Nam, thì Duy Mạnh không hề “nhảy cóc” từ U19 lên ĐTQG.

Duy Mạnh là cầu thủ trẻ nhất trong đội hình tuyển Việt Nam đấu với Man City. Ảnh: Hà Lê

6 lượt trận đầu tiên V-League 2015, Duy Mạnh liên tục được cất nhắc đá chính ở trung tâm hàng tiền vệ Hà Nội T&T, sau khi đội bóng Thủ đô đã mất Sỹ Cường, còn Bùi Văn Hiếu không đảm bảo được phong độ. Giai đoạn 2, khi Hiếu quay về đội bóng cũ Than Quảng Ninh, Hector chia tay sân Hàng Đẫy, Duy Mạnh có nhiều hơn cơ hội thể hiện mình, tác hợp cùng Victor ở gần vòng tròn trung tâm.

Các trận thắng Đồng Tháp 7 – 0, rồi FLC Thanh Hóa 4 – 1, Duy Mạnh tuy là không trực tiếp ghi các bàn thắng, nhưng cầu thủ trẻ này cho thấy mình là một mắt xích cực kỳ quan trọng. Một trong số đó phải kể đến cú làm tường bằng ngực để Victor “vít bóng”, mở tỷ số cho Hà Nội T&T ở trận thắng đậm đội bóng xứ Thanh. Cho đến thời điểm này, Duy Mạnh cũng đã tự tích lũy cho mình 2 bàn thắng.

Chơi vị trí tiền vệ đánh chặn, ghi bàn không phải là nhiệm vụ ưu tiên của Duy Mạnh (dù số bàn thắng của anh đang ngang bằng các tiền vệ tấn công ở Hà Nội T&T như Thành Lương và Ngọc Duy), nhưng cầu thủ này phần nào cho thấy sự đa năng của mình. “Mạnh chơi bóng đơn giản, mạnh mẽ, nhưng khi cần cũng rất mềm mại. Tôi nghĩ 2 – 3 năm nữa, cậu ấy sẽ rất khá”, “coach” Hùng động viên học trò.

Không hề vội khi cho rằng Duy Mạnh hoàn có thể cạnh tranh sòng phẳng một suất đá chính với Huy Hùng và Hoàng Thịnh, bộ đôi tiền vệ mà HLV Miura rất thích. Mạnh chơi với Hùng cũng hợp (vì cùng thuộc biên chế các tuyến trẻ Hà Nội T&T, cho đến trước khi Huy Hùng được tăng cường cho QNK.Quảng Nam), cặp với Thịnh cũng hay. Với Duy Mạnh, chắc chắn hàng tiền vệ ĐT sẽ mềm hơn, thay vì chỉ cơ bắp.

Nếu trận đấu chỉ là vui chơi có thưởng, biết đâu được. Dù thế, Mạnh cũng nên hiểu rằng sân bóng, đời cầu thủ chuyên nghiệp vô cùng khốc liệt, không phải như sàn diễn thời trang.

Tùy Phong