Ông Phạm Khắc Khoan với đoàn viên thanh niên Thái Nguyên "tiếp sức mùa thi" 2011.

Hỏi đến mục đích của việc đó, ông trả lời: "Vì tôi thấy nhiều sĩ tử nghèo có chí hướng, nên tôi muốn giúp các cháu có một nơi ăn, ở ổn định trong kỳ thi. Như thế các cháu sẽ có nhiều cơ hội thi đỗ hơn." Cũng có phụ huynh thấy lạ, đưa con vào đây ở, đến tận khi chia tay mới hỏi: "Thế ông không lấy tiền ăn, tiền ở thật à?"...

Năm 2006, trong một lần đưa người nhà đi thi, ông thấy có nhiều gia đình lấn bấn với việc ăn, ở, đi lại. Có cháu chỉ dám thuê phòng ở trọ một đêm, sáng hôm sau làm bài xong vội về ngay vì không có tiền. Từ đó, ông nảy ra ý định dọn dẹp nhà cửa để đón các sĩ tử nghèo về nhà mình ở. Khi đem ý định này bàn với mọi người trong nhà, vợ con ông đều nhiệt tình ủng hộ. Mùa thi năm 2007, ông ra bến xe khách Thái Nguyên đón về nhà được năm cháu. Ban đầu có nhiều người nghi ngại, thậm chí còn cho rằng ông nói dối, nhất là những em lần đầu xa nhà. Bạn bè thấy ông làm như vậy lại bảo gàn dở. Một số bà con trong tổ dân phố thì bảo ông "tự mua dây trói mình". Kệ, ông cứ làm. Vì ông nghĩ: "Đầu tư cho thế hệ trẻ là đầu tư cho tương lai".

Theo anh Nguyễn Minh Huy, cán bộ Thường vụ Huyện Đoàn huyện Đồng Hỷ: "Mùa thi năm 2010, ông Khoan trực tiếp nhờ các chốt thanh niên tình nguyện tiếp sức mùa thi giới thiệu cho học sinh nghèo về nhà ông ăn, ở miễn phí." Chị Nguyễn Thị Thủy Tiên, Bí thư Đoàn Thanh niên thị trấn Chùa Hang cho biết thêm: "Mùa thi tuyển sinh đại học - cao đẳng năm nay, ông Khoan đăng ký với đội thanh niên tình nguyện của thị trấn: tham gia ủng hộ 30 suất ăn ở miễn phí trong cả đợt thi." Ngoài ra, Đoàn Thanh niên thị trấn cũng đã mượn thêm nhà văn hóa của tổ 11, thị trấn Chùa Hang để làm nơi ở trọ miễn phí cho các thí sinh... Ông Khoan dự tính: "Nhà văn hóa giáp đất của gia đình, mấy hôm nữa tôi sẽ phá tường rào của nhà, để các cháu sang bên này ăn cơm cùng gia đình cho vui".

Tiếng lành đồn xa, vào mùa thi hằng năm nhà ông đón khoảng 50 sĩ tử và người nhà, có người ở lại liền 12 ngày để tham gia cả hai đợt thi đại học... Để giúp đỡ được chu đáo, ông Khoan đã "chuẩn bị công tác hậu cần" từ trước kỳ thi cả tháng: đến nhà bạn bè mượn thêm quạt cây, nồi cơm điện; mua sẵn dăm bảy chục cân gạo đặt góc bếp... Mỗi người về đây ở còn được ông "cấp phát" một khăn mặt, một tuýp thuốc đánh răng mới; xà phòng tắm, dầu gội đầu được dùng chung. Hôm nào ông cũng thức dậy từ bốn giờ sáng để nấu ăn và chuẩn bị. Tối, thấy mọi người ngon giấc ông mới trở về phòng ngủ... Lúc các cháu đi thi, ông ra chợ mua thức ăn. Mấy bà bán thực phẩm ở chợ biết ông đang lo cơm nước cho thí sinh nghèo, bảo nhau bán hạ giá.

- Ông có thể cho tôi xem cuốn sổ ghi chép tên, tuổi, địa chỉ các cháu đến nhà ông ăn, ở để dự thi từ các năm trước được không? -Tôi hỏi.

- Tôi có ghi chép gì đâu. Các cháu đến ở, rồi đi, mình chẳng nhớ được tên ai cả. Nhưng nhiều cháu đỗ đại học thỉnh thoảng vẫn trở lại thăm nhà. Tháng trước tôi bị ốm, có cháu đến chơi, thấy vậy đã gọi điện về quê báo tin cho phụ huynh. Bố cháu đã từ Bắc Cạn về thăm, mang biếu tôi nửa chai mật ong. Quý là ở cái tình anh ạ...

Ông vồn vã, nhiệt tình, chẳng nhớ tên người được mình giúp đỡ, nhưng lúc nào cũng mở cửa đón khách. Mỗi mùa tuyển sinh, nhà ông lại vui như hội. Ông khoe: "Mới đây, một người bạn thân đã tặng tôi một chiếc nhà bạt để phục vụ các cháu".

Đưa tôi ra dạo thăm vườn vải sau nhà, ông nói đầy suy tư: "Mặt trái cơ chế thị trường lắm lúc thấy buồn, khi người ta chỉ nghĩ đến quyền lợi riêng tư. Nhiều đêm nằm cứ nghĩ đến Cụ Hồ năm xưa hy sinh cả đời vì nước vì dân, không màng đến tư lợi mà xúc động, mà ngấm ngầm tự làm theo Bác... Chỉ tiếc là cá nhân tôi chưa làm được nhiều cho các cháu... Nhưng, tôi mong phong trào Thanh niên tình nguyện tiếp sức mùa thi và Tỉnh đoàn nên khuyến khích những tình nguyện viên có nhà ở gần địa điểm thi tham gia đón tiếp ít nhất là một bạn nghèo về nhà mình ăn, ở miễn phí. Như thế, Thái Nguyên sẽ đẹp hơn trong mắt bạn bè...".