Anh tôn trọng tôi, không đòi hỏ nhưng những lúc cao trào bàn tay anh cũng luồn lách mọi nơi và luôn kết thúc ở ngực. Tôi giật mình, đáp lại anh bằng một cái tát. Để rồi, sau đó lại xin lỗi rối rít bởi tôi không cố ý chỉ là phản xạ cho nỗi đau.

Tôi sinh ra trong gia đình nông dân. Bố mẹ ngày ngày bận bịu hết việc đồng áng lại đi làm thuê làm mướn cho người ta. Chính vì vậy mà chẳng mấy khi có ở nhà.

Tôi không bao giờ quên cái mùa hè, khi tôi 13 tuổi. Ngày hôm đó bố mẹ của tôi đi làm hết. Tôi và em trai cũng chạy sang hàng xóm chơi như mọi khi. Lũ trẻ chúng tôi chơi rất vui, lúc thì chơi nhảy dây, lúc chơi ô ăn quan, sau đó lại chuyển sang chơi trò trốn tìm. Tôi là người trốn. Để không bị bắt được mỗi đứa chúng tôi đều phải cố ẩn nấp vào những nơi khó tìm và bất ngờ. Nơi tôi chọn lúc đó chính là buồng nhà bạn tôi.

Khi chạy vào trong buồng tôi gặp anh Q, anh trai của bạn tôi hơn chúng tôi 5 tuổi. Tôi thấy anh đang ngồi học liền hỏi “anh cho em trốn nhờ có được không?”. Không ngờ lúc đó anh Q ôm chầm lấy tôi, hôn tôi ngấu nghiến. Có lúc anh còn cắn vào da thịt tôi làm tôi đau đớn. Tôi khóc và xin anh Q tha thứ. Nhưng như không hề nghe thấy anh Q lại càng làm tôi đau hơn. Tôi trợn mắt nhìn anh cởi hết cúc áo của tôi ra, hai tay vò ngực tôi ngấu nghiến. Giữa lúc anh định kéo phăng cái quần chun của tôi thì tiếng con Na bạn tôi vang lên ngoài cửa. Tôi đẩy anh rất mạnh rồi vội vã chạy ra ngoài.

Kể từ đó trở đi tôi không bao giờ dám đứng gần bọn con trai và tuyệt nhiên cũng không bao giờ dám đến nhà ai một mình nữa. Tôi sợ, cảm thấy đâu đâu cũng có thể có những thằng đàn ông vô nhân tính như anh trai của bạn mình.

Nỗi đau đó cũng vô tình tạo cho tôi một cơ chế phòng vệ với bọn con trai. Tôi lảng tránh những đứa đến tán tỉnh, từ chối mọi lời đề nghị giúp đỡ của phái mạnh. Mọi chuyện có lẽ vẫn còn tồi tệ, nếu tôi không gặp được Long.

Long vốn là đồng nghiệp của tôi. Anh có bề ngoài thư sinh và tính nết rất điềm đạm. Trong ấn tượng của tôi anh luôn luôn từ tốn chín chắn trong tất cả mọi việc. Anh theo đuổi tôi không vồ vập, không khoa trương. Ở Long chỉ có sự nhẹ nhàng quan tâm, từ xa xôi cho đến những chuyện việc nhất. Đôi khi tôi chưa cần phải lên tiếng anh đã biết tôi cần gì. Tuy biết Long là người tốt khó gặp lần thứ hai trong đời. Nhưng không biết tại sao tôi vẫn không thể mở lòng với anh được.

Toi da het so sex tu khi… co anh - Anh 1

Cảm ơn anh đã giúp tôi chạm tới đỉnh của một ngọn núi thật là tuyệt vời, hết sợ sex (ảnh minh họa)

Cho đến một ngày tôi bị thủy đậu, ở một mình, không ai chăm sóc. Sau cơn sốt mê mệt tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Lúc tỉnh dậy tôi thấy trên trán mình có một cái khăn tay. Tôi nghĩ “chắc là con bạn thân đến chơi. Có lẽ do sáng nay lúc vào giường nằm mình quên không khóa cửa.”. Rồi lắc đầu đứng dậy đi vệ sinh. Lúc này tôi giật mình thấy anh đang lúi húi nấu cháo. Qua một lúc thoảng thốt, tôi hỏi “Sao anh lại ở đây? Sao anh biết chỗ em ở?...” Sau bằng ấy câu hỏi của tôi anh chỉ cười, đưa cho tôi bát cháo. Cũng từ đấy ngày nào anh cũng qua nấu cơm cho tôi ăn. Dần dần tôi cũng không cảm thấy sợ khi anh đứng gần bên tôi. Trong lòng tôi còn yêu anh lúc nào không hay.

Chuyện gì đến rồi cũng đến. Chúng tôi chính là hai kẻ đang say trong giấc nồng của tình yêu. Anh rất tôn trọng tôi, không đòi hỏi tôi. Nhưng trong những lúc cao trào thì bàn tay anh cũng luồn lách mọi nơi và luôn luôn kết thúc ở ngực. Tôi giật mình, đáp lại anh bằng một cái tát. Để rồi, tát anh xong tôi lại xin lỗi rối rít bởi tôi không cố ý chỉ là phản xạ cho nỗi đau.

Sau bao nhiêu lần bị ăn tát anh cũng dần quen và tôi cũng không quá bài xích những cảm giác đó. Anh nhẹ nhàng nâng niu, chiều chuộng, vuốt ve tôi để tôi dần quên đi những vết cắn, vết cào cấu. Tiến mỗi bước là mỗi lần anh để ý cảm xúc của tôi xem tôi có thoải mái, cảm thấy sung sướng không. Chỉ cần một cái nhăn mặt hay một tiếng kêu khe khẽ của tôi anh sẽ thôi không đi tiếp và lại nhẹ nhàng đợi tôi thích ứng. Cuối cùng tôi cũng có thể chạm tới đỉnh của một ngọn núi thật là tuyệt vời.

Cảm ơn anh! Cho đến bây giờ khi đã là vợ chồng của nhau gần 7 năm anh vẫn luôn đối xử với tôi nhẹ nhàng như vậy.

Minh Khuê