ANTĐ - Tôi thực sự yêu quý Thúy. Dĩ nhiên là muốn mọi may mắn, hạnh phúc đến với cô ấy. Tôi cũng biết rõ mối quan hệ của mình với Hòa sẽ phát triển tốt sau một thời gian nữa. Tôi đang sống trong sự giằng xé giữa một bên là vun Hòa cho Thúy, một bên là hạnh phúc của bản thân.

Tôi 29 tuổi, làm tiếp viên hàng không. Năm con gái tôi 2 tuổi, chồng tôi chết bởi một căn bệnh hiểm nghèo. Nhờ sự yêu thương đùm bọc của bố mẹ và những người ruột thịt mà tôi đã qua được nỗi đau để sớm gượng dậy, trở lại cuộc sống bình thường. Vì công việc luôn phải vắng nhà nên tôi đã về ở hẳn với bố mẹ đẻ. Qua đi cơn sốc sớm góa chồng, hiện tại tôi thấy cuộc đời êm đềm do con tôi rất ngoan, được ông bà ngoại hết lòng chăm sóc. Do nghề nghiệp mà tôi cứ phải vào Nam ra Bắc như con thoi. Nhiều người nói tôi còn trẻ, cần có một bờ vai nương tựa. Tôi chỉ cười, cảm thấy điều đó lúc này chưa cần thiết đúng hơn là tôi không có cảm giác cô đơn. Đến cơ quan, tiếp xúc với đồng nghiệp và hành khách, tôi rất vui. Về nhà sống giữa tình thương của những người thân, tôi được bù đắp đẩy đủ. Đứa con gái yêu của tôi đã thay thế tất cả. Vậy mà...

Vào đúng thời khắc đêm giao thừa năm ngoái, sau nhiều cú điện thoại của bạn bè chúc Tết, tôi nhận được một giọng nói lạ gọi đến:

- Xin lỗi, em có phải là Thùy Liên - tiếp viên hàng không?

Đầu dây bên kia là giọng nói trầm ấm gây cho tôi cảm giác một người chững chạc, tự tin và lịch sự. Sau một thoáng lưỡng lự, tôi đáp:

- Vâng, nhưng xin lỗi anh là ai, ở đâu?

Trước hết xin cho tôi được gửi đến Liên lời chúc mừng năm mới tốt đẹp nhất. Nếu có thể được, em hãy cho tôi nói chuyện ngay bây giờ. Còn nếu không tiện, vì giờ này chắc sẽ có nhiều người chúc Tết em, thì xin hẹn nửa giờ hoặc sáng mai. Tôi xin được tự giới thiệu. Em sẽ biết rõ.

Quả là người đàn ông lạ có cách đặt vấn đề độc đáo với vẻ chủ động, nhưng tỏ ra rất tôn trọng đối tượng. Tôi đã nói với anh ta:

- Vâng, xin cảm ơn lời chúc của anh. Mời anh cứ tự nhiên nói chuyện. Nhưng...

Thấy tôi ngập ngừng, anh ta nói luôn:

- Tôi tên là Nguyễn Xuân Hòa, 35 tuổi, là kỹ sư xây dựng đang làm việc ở Bộ Xây dựng. Tôi biết Liên nhưng tất nhiên là em không thể biết tôi. Do thường xuyên phải bay vào TP.HCM công tác, tôi đã gặp em rất nhiều lần trên máy bay và chứng kiến em ân cần, chu đáo với khách hơn mọi tiếp viên khác khiến tôi rất chú ý và thầm cảm mến em...

Tôi chỉ nghe và có khuynh hướng kích thích anh ta nói. Hòa kể về hoàn cảnh bản thân: Do mải mê học tập, công tác nên tuy đã 35 tuổi vẫn chưa lấy vợ. Môi trường hoạt động của anh không thuận lợi cho việc tiếp xúc với phụ nữ nên càng ít cơ hội tìm bạn. Hòa nói đã luôn để ý đến tôi những lần giao tiếp phục vụ khách trên máy bay và thầm ao ước có được người vợ như tôi.

Ảnh minh họa

Ngay trong lần nói chuyện đầu tiên qua điện thoại, tuy có ấn tượng tốt về Hòa nhưng tôi bỗng cảm thấy anh ta bộc lộ hơi tự nhiên và quá sớm. Tôi muốn ngắt lời anh ta:

- Nhưng xin lỗi, anh đã biết hoàn cảnh của tôi thế nào mà có thể nảy ra những ý nghĩ như vậy mặc dù là rất chân thành và thiện chí?

Trước cách xưng hô của tôi, anh ta có vẻ dè dặt hơn:

- Tôi đã biết rõ hoàn cảnh của Liên. Việc này chẳng khó gì, chỉ cần hỏi những đồng nghiệp của em.

- Và anh biết được số điện thoại của tôi cũng từ họ?

- Đúng vậy. Họ rất quan tâm và rất tốt với em. Chính họ khuyến khích tôi hãy mạnh dạn làm quen.

- Ai vậy? - Tôi hỏi

- Xin Liên cho tôi chưa nói lúc này.

Cuộc đàm thoại chừng nửa giờ thì tôi chủ động ngắt:

- Cảm ơn anh về những lời chúc. Tôi cũng chúc anh gặp nhiều điều tốt đẹp trong năm mới, đạt được mọi ước vọng.

Hòa hiểu ý tôi không muốn kéo dài thêm cuộc nói chuyện nên chào và ngắt máy.

Dù chưa gặp mặt và chỉ biết đôi điều quá sơ sài về Hòa do anh ta tự nói nhưng tôi không khỏi không bận tâm sau cú điện thoại bất ngờ. Vậy là ngay từ lần đối thoại đầu tiên, anh ta đã không giấu giếm ý định làm quen với tôi. Nhưng qua cách Hòa vào đề, tôi thấy có thể chấp nhận, không nghĩ dở về anh ta.

Sau đó, cứ vài ba ngày, Hòa lại gọi cho tôi. Lần nào cũng chỉ hỏi thăm công việc và mọi điều liên quan đến cuộc sống của tôi, trong đó không quên nhắc đến con gái tôi. Qua những lần tiếp xúc như vậy, tôi ấn tượng anh là người sâu sắc, có tinh thần trách nhiệm và tế nhị trong giao tiếp. Rồi chúng tôi đã gặp nhau và mối quan hệ dần trở nên thân thiết, tự nhiên hơn. Tuy nhiên, do tôi thường phải vắng mặt ở nhà, Hòa cũng thường xuyên phải đi công tác mà sự gặp gỡ không được nhiều. Thu xếp được thời gian cả hai không vướng bận là rất khó, bởi công việc của tôi không có ngày nghỉ cuối tuần.

Rất nhiều khi chúng tôi chỉ gặp trên máy bay khi Hòa là khách, tôi là tiếp viên. Dĩ nhiên những lần như thế không thể nói chuyện được gì ngoài việc nhìn thấy nhau, trao đổi đôi điều rất ngắn gọn vì tôi phải làm nhiệm vụ với những quy định, kỷ luật rất nghiêm ngặt. Tôi lại có bản tính dè dặt, tuy còn trẻ nhưng khá phong kiến trong suy nghĩ về quan hệ nam nữ. Biết là lỗi thời, cổ hủ nhưng tôi vẫn không sao có thể thay đổi được ý nghĩ: Chỉ khi chính thức là vợ chồng mới có thể gần gũi về cơ thể. Và nếu đối tượng tỏ ra dễ dãi, nhanh chóng thực hiện việc này thì dẫu lúc đầu có cảm tình đến đâu, tôi vẫn nảy những ý nghĩ dở để rồi không thể phát triển mối quan hệ. Với chồng trước đây, chỉ sau khi cưới chúng tôi mới... "sinh hoạt". Đúng như quan niệm của ông cha ngày xưa.

Hòa biết được những suy nghĩ của tôi nên đã chiều, không dám "vượt rào". Nhưng cũng chính vì vậy mà cho đến lúc này, qua gần một năm quen biết, quan hệ đi lại khá thân mật, hai bên đã thấu hiểu, đồng cảm nhưng tôi thấy tình yêu chưa hẳn đã đến với chúng tôi. Cách đây một tháng, Hòa tỏ tình và mong muốn được phát triển tình yêu để dẫn đến hôn nhân. Tôi cho anh biết giữa hai người có hoàn cảnh khác biệt: Tôi đã có 1 con, còn anh là trai tân, đến với tôi sẽ thiệt thòi, khó có hạnh phúc lâu dài. Nhưng anh vẫn khăng khăng nói rằng điều đó không thành vấn đề gì, hoàn toàn có thể vượt qua, miễn là có tình yêu, và sẽ coi con gái tôi như con anh đẻ ra. Nó cần phải có cha. Hòa sẽ thay thế vai trò đó. Tôi thấy Hòa nói chân thành nên rất cảm động. Tuy nhiên, tôi chỉ im lặng, chưa trả lời dứt khoát khiến anh có vẻ buồn.

Giữa lúc đang suy nghĩ rất nhiều về lời đề nghị của Hòa thì tôi có một cô em kết nghĩa tên Thúy vừa học ở Anh về. Tôi với Thúy chơi với nhau từ lâu nhưng vì hơn kém nhau 6 tuổi, tôi lại không có em gái nên chúng tôi kết nghĩa chị em, thương nhau hơn cả ruột thịt. Suốt thời gian học ở nước ngoài, chúng tôi luôn lên mạng nói chuyện với nhau và mong ngày Thúy trở về. Ngoài sự hợp nhau về tính tình còn có một điều khiến chúng tôi càng gắn bó. Đó là việc tôi rất biết ơn Thúy do cô đã thuyết phục cha giúp tôi trúng tuyển vào làm tiếp viên hàng không (Cha cô có vai vế trong ngành). Tôi coi ông như bố đẻ.

Bao năm miệt mài học tập nên dù là cô gái xinh đẹp, duyên đáng nhưng Thúy đã phớt lờ mọi sự săn đón của đàn ông để đến hôm nay vẫn hoàn toàn là "chú dế vô tư". Thúy hỏi thăm chuyện riêng tư của tôi, tôi cho cô biết vẫn "không có gì". Từ khi biết tôi góa chồng, Thúy rất thương và luôn nói tôi cần có hạnh phúc mới, trong khi tôi lại giục cô phải quan tâm đến chuyện riêng tư vì cả tuổi tác lẫn mọi yếu tố đều rất thuận lợi, khi mà cô tỏ ra rất khó tính trong việc kén chọn bạn đời, không cẩn thận sẽ... quá thì.

Một lần cả Thúy và anh Hòa cùng đến tìm tôi tại nhà theo hẹn nhưng do bị tắc đường nên tôi điện thoại nói họ cứ ngồi chờ. Cuối cùng, tôi đã về chậm so với hẹn một giờ. Sau buổi gặp gỡ đó, tôi thấy Thúy có cảm tình đặc biệt với Hòa. Do tôi quá kín đáo, lại biết rõ hoàn cảnh của Hòa (chưa vợ) nên Thúy đã không nghĩ Hòa yêu tôi. Cô hoàn toàn cho rằng chúng tôi chỉ là mối quan hệ anh em vô tư. Những lần gặp sau đó, Thúy luôn nhắc đến Hòa. Tôi biết rõ là cô để ý đến anh. Cô lại nói với tôi: "Thời gian ở Anh, em có quen biết một anh là tiến sĩ trong lĩnh vực kinh tế. Hiện đã về nước, làm việc ở Bộ Công thương, cũng bằng tuổi anh Hòa, đã một lần lấy vợ nhưng chưa có con thì người vợ phản bội dẫn tới ly hôn. Em thấy anh ấy rất hợp với chị nên muốn giới thiệu. Chỉ cần chị "ô-kê" là em tin thể nào hai người cũng thành". Tôi không mấy lưu tâm đến điều Thúy nói, chỉ thấy cảm động trước sự quan tâm rất thiết thực của cô. Song, qua đó, tôi hiểu là không bao giờ cô nghĩ giữa tôi và Hòa có thể đến với nhau.

Tôi thực sự yêu quý Thúy. Dĩ nhiên là muốn mọi may mắn, hạnh phúc đến với cô ấy. Tôi cũng biết rõ mối quan hệ của mình với Hòa sẽ phát triển tốt sau một thời gian nữa. Tôi đang sống trong sự giằng xé giữa một bên là vun Hòa cho Thúy, một bên là hạnh phúc của bản thân. Nếu tôi thực sự lảng ra và ra sức vun vén cho Thúy, chắc chắn hạnh phúc sẽ đến với họ vì Thúy có nhiều thuận lợi hơn tôi về mọi mặt (tuổi trẻ, chưa yêu ai bao giờ, sắc đẹp, học vấn). Nếu tôi chính thức rút lui và Hòa gần gũi Thúy, tôi tin chắc anh sẽ rất yêu cô. Giữa hai người đó có sự hài hòa, tương xứng hơn giữa tôi và Hòa. Đã nhiều lần tôi định nói điều này với Hòa nhưng lại không hiểu anh sẽ nghĩ thế nào. Liệu anh có buồn khi đang rất yêu tôi? Nếu vậy thì tôi thấy rất nể vì sẽ khiến anh bị tổn thương. Nhưng biết rõ Thúy có tình cảm với Hòa, tôi lại thấy thôi thúc việc "lảng ra" để vun cho cô. Tôi thực sự thấy khó xử. Rất mong nhận được ở các anh chị lời khuyên, góp ý.

TS Nguyễn Đình San (Hà Nội):

Bạn quả là một phụ nữ nhân hậu và vị tha. Hành động thế nào hoàn toàn phụ thuộc ở sự thôi thúc nơi trái tim bạn: Nếu thấy rất yêu, không thể sống thiếu Hòa thì bạn nên xúc tiến tình yêu với anh ấy. Còn nếu tha thiết muốn Thúy có hạnh phúc thì có thể vun đắp cho hai người, ở trường hợp thứ nhất, bạn không nên băn khoăn gì cho cô em kết nghĩa vì cô ấy là người đến sau, trong khi Hòa lại đã yêu bạn.

Phóng viên ảnh Zun Phan (TPHCM)

Xin lỗi chị, nhưng tôi thấy chị thật ngớ ngẩn khi có ý định nhường tình yêu cho người khác. Chị có điều gì đảm bảo rằng sự hi sinh của chị sẽ mang đến hạnh phúc cho người khác? Tình yêu là câu chuyện của cảm xúc, chứ không phải cứ cố gắng là được. Nếu yêu, xin chị đừng quay đầu lại, hãy tỏ bày tình yêu ấy. Chúc chị hạnh phúc!

Theo CSTC