Càng đau đớn về những điều không may mắn của bản thân khi quyết định xin vợ ly hôn bao nhiêu thì tôi càng thương em bấy nhiêu.

Van xin em ly hôn mà lòng tôi đau đớn.

Trường mẫu giáo em dạy ở gần nhà tôi, sáng tôi dắt xe đi làm cũng là lúc em đến lớp, đều đặn như chiếc đồng hồ. Chạm mặt nhau nhiều lần thành quen, chúng tôi chào hỏi và bắt chuyện cùng nhau. Rồi tình yêu đến nhẹ nhàng, giản dị, như ông Trời đã định sẵn. Em yêu trẻ nhỏ lắm, em có thể chơi đùa, chăm sóc chúng cả ngày không biết chán. Em làm tôi cười với câu nói ngồ ngộ rằng sau này khi cưới nhau, em sẽ sinh cho tôi đủ một...đội bóng.

Thế nhưng cưới nhau đã ba năm, cả hai bên nội ngoại đều mong ngóng con đầu cháu sớm nhưng càng mong ngóng càng vô vọng. Bố mẹ tôi sốt ruột, giục tôi và em đi khám để cần thì thuốc thang chạy chữa nhưng tôi cứ nấn ná mãi vì nghĩ cả hai vợ chồng đều khỏe mạnh. Giục mãi vẫn không thấy tin mừng, mẹ tôi đã không ít lần nặng lời với em về chuyện “gái không con”. Vợ tôi buồn lắm, đi làm thì thôi, về đến nhà em luôn tìm việc này, cớ nọ để tránh tiếp xúc với bố mẹ chồng.

Em sống lầm lụi, khép kín. Gần đây nhận thấy sức khỏe và tâm lý của em ngày càng sa sút, bất ổn, đêm em rất ít ngủ, hay khóc thầm. Tôi quyết định đưa vợ đến khám bác sĩ. Trước khi đi khám, em ôm chặt lấy tôi, rưng rưng: “chắc lỗi tại em, em yêu anh nhiều lắm. Nếu nhỡ có thế, anh đừng bỏ em, anh nhé.” Nghe em nói, tôi xót xa vô cùng và tự nhủ thầm sẽ không bao giờ bỏ vợ. Tôi là người đã nói lời yêu và mong muốn được sống cùng em trước mà.

Kết quả làm vợ chồng tôi choáng váng. Muôn sự tại tôi. Lượng tinh trùng của tôi vừa ít, vừa yếu lại dị dạng khiến tôi không thể có khả năng làm bố. Chức năng sinh sản của vợ tôi hoàn toàn bình thường.

Lỗi là ở tôi, nhưng vợ tôi không hề hé răng nửa lời với gia đình nhà chồng về nguyên nhân vô sinh. Em vẫn một lòng một dạ yêu thương, chăm sóc tôi và ngày ngày hứng chịu nhiều thêm những lời cay nghiệt của bố mẹ chồng.

Tôi càng đau đớn bao nhiêu về sự không may mắn của bản thân, thì càng thương vợ bấy nhiêu. Tôi quyết định nói hết sự thật với bố mẹ mình, dù biết sự thật ấy tàn nhẫn và khiến bố mẹ tôi sẽ đau lòng lắm. Với vợ, tôi vô cùng trân trọng tình cảm của em, nhưng cũng rất chân thành van xin em hãy ly hôn để đi tìm một hạnh phúc mới. Em hoàn toàn có quyền được hưởng hạnh phúc và hưởng trọn vẹn niềm vui được làm mẹ.

Theo TPO

-------------------

VIDEO ĐANG ĐƯỢC QUAN TÂM

Video kể chuyện một cô gái trẻ "vô tình" phải làm mẹ từ khi 18 tuổi với bao khó khăn nhưng chính tình yêu dành cho cô con gái bé bỏng đã giúp cô vượt lên tất cả.