Họ đã từng biết thế nào là ngày tận thế, đã từng trải qua những tháng ngày tuyệt vọng, mỏi mòn để chờ chuyến đò đưa họ về thế giới bên kia. Nhưng rồi, một vài người trong số họ đã may mắn được ở lại. Và giờ đây, họ đã trải lòng và chia sẻ với chúng tôi về phút giây hạnh phúc của đời mình, cái giờ phút họ nhận Quyết định được sống …

Bài 1: Nghĩ đến vợ con mà cải tạo tốt Người phạm nhân ấy có nụ cười tươi rói, cách nói chuyện rất logic, có đầu, có cuối. Chính vì vậy sau khi nghe câu chuyện của anh, tôi gần như chỉ phải làm cái việc ghi chép lại một cách bài bản. Qua câu chuyện của anh, rất nhiều người có thể đọc và thấy rằng, nếu có lòng tin, mọi việc tốt đẹp sẽ đến… Phạm Khắc Thủy, 47 tuổi, trú tại Mộc Châu, Sơn La. Những năm cuối 90, đầu 2000, vợ chồng Thủy dành dụm được chút vốn liếng, mua một chiếc xe bán tải để Thủy chạy chở hàng. Hằng ngày, Thủy vào sâu trong các bản thu gom ngô, sắn mang ra chợ huyện bán. Và trong những lần chạy hàng đó, Thủy sa đà vào thuốc phiện lúc nào không hay. Lúc đầu chỉ là lấy tiền hàng họ để mua thuốc hút, sau Thủy bán cả xe để cho bay theo khói thuốc. Lúc đó, vợ Thủy không công ăn việc làm, hai đứa con còn nhỏ, cả nhà gần như kiệt quệ bởi thói nghiện của anh ta. Quá bế tắc vì không làm gì ra tiền để nuôi gia đình và hút thuốc, Thủy đã tham gia mua bán, vận chuyển ma túy từ Sơn La về Hà Nội. Một ngày, khi vừa "ôm" 2 bánh heroin về đến Hòa Bình, Thủy đã bị bắt. Trong thời gian giam cứu, Thủy mới thấy ân hận, nuối tiếc, anh ta hiểu ra rằng, chính mình đã đánh mất tất cả. Và cái mất lớn nhất chính là những ngày ở bên vợ con, Thủy đã không giành thời gian để chăm sóc con cái, để giờ đây, chính anh ta là người đã cản con đường tương lai của chúng. Nhiều đêm Thủy đã khóc vì thấy có lỗi với vợ con, anh sợ nhất khi nghĩ đến một ngày, lúc ấy con cái lớn lên, ra ngoài xã hội, chúng sẽ sống sao khi có người cứ chỉ chỏ bảo rằng, bố chúng là tên tử tù. Thời điểm Thủy bị bắt, hai đứa con mới đang tuổi ăn, tuổi học, cô con gái lớn lớp 7, cậu em lớp 4. Chúng còn nhỏ, nhưng cũng đủ hiểu những buồn đau, đổ vỡ đang xảy ra quanh chúng. Vậy nhưng, cô con gái lớn đã biết biến buồn đau thành sức mạnh, cháu học rất giỏi và được tuyển thẳng vào lớp chuyên toán của trường năng khiếu tỉnh. Nhưng vì trường cách nhà hơn 100km, gia đình khó khăn, nên cháu đành từ bỏ ước mơ học trường chuyên. Sau lần đó, cháu viết thư cho bố bảo rằng: "Bố đừng lo cho chúng con, chúng con sẽ cố gắng học tốt. Chỉ mong bố giữ gìn sức khỏe, cố gắng cải tạo". Đến lúc này, khi ngồi chuyện trò với chúng tôi trong giờ nghỉ giải lao, Thủy bảo rằng, gặp ai anh cũng muốn kể về cô con gái đáng yêu, vì cháu cùng tiếng hét đau đớn, tuyệt vọng ở phiên tòa phúc thẩm xử bố y án tử hình, đã lôi anh ra khỏi cơn u mê nặng nề, để cố gắng từng phút giây khi mình còn có mặt trên cõi đời. Thủy bảo tiếng kêu đó của con khiến anh nghĩ rằng, con đã tha thứ cho lỗi lầm của mình… Xuống phòng biệt giam, Thủy không còn thấy chán chường, tuyệt vọng như những ngày đầu nữa. Ngày nào Thủy cũng đọc Báo Nhân dân, đến khi đọc không sót chữ nào thì anh ngồi lặng thầm cầu nguyện, mong vợ con khỏe mạnh. Tôi hỏi Thủy, vào thời điểm tuyệt vọng nhất, đã bao giờ anh nghĩ đến cái chết? Thủy trả lời rằng, chưa bao giờ anh có ý định trốn tránh, dám làm thì dám chịu. Nhưng để vượt qua những tháng ngày đó quả thật vô cùng khó khăn. Thời gian chậm chạp trôi, ban ngày ngủ thì thôi, chứ cứ đêm đến là Thủy lại thức trắng, vì những tử tù đều biết, giờ đi trả án thường là vào lúc trời đêm về sáng. Ngày đó, cạnh buồng biệt giam với Thủy cũng có một tử tù khác tên là Nguyễn Văn Thủy. Thủy kia quê ở Thái Nguyên, kém Thủy 5 tuổi, cũng bị kết án tử hình vì buôn ma túy. 3 tháng hai anh em được ở cạnh nhau. Chẳng quản ngày hay đêm, nhưng thường khi màn đêm buông xuống, hai anh em lại hát cho nhau nghe, rồi kể chuyện quá khứ, chuyện gia đình, vợ con để đợi đêm qua mau. Vì họ biết rằng, khi họ còn nhìn thấy ánh mặt trời, thì có nghĩa họ còn được sống thêm ngày nữa. Tuy giờ đã được sống, nhưng Thủy cũng đã từng trải qua giây phút chuẩn bị bước chân xuống chuyến đò âm phủ là như thế nào. Hôm đó, vào khoảng 2h một ngày cuối tháng 4-2005, khi hai Thủy đang chuyện trò thì thấy tiếng cửa sắt ken két rung lên. Phòng của Thủy ở ngay ngoài, anh thấy tiếng cán bộ quản giáo nói to: "Thủy hôm nay đi trả án nhé". Dù đã bình tĩnh đón chờ giây phút này từ lâu, nhưng sao khi nghe những âm thanh đó, anh bỗng thấy tim mình đau nhói, chân run rẩy không thể nhấc lên được. Để trấn tĩnh lại, Thủy xin cán bộ quản giáo cho thay bộ quần áo mới và hút điếu thuốc lào. Trong lúc ngồi hút thuốc, Thủy thấy cán bộ quản giáo sang phòng bên cạnh gọi Thủy kia đi trả án. Rồi từ bên đó thấy giọng Thủy kia hồn nhiên: "Anh ơi, thế là anh em mình cùng đi một chuyến đấy". Thủy đáp lại "Ừ, lát qua Mộc Châu nhà anh ăn cơm nhé". "Không, anh phải qua Thái Nguyên nhà em trước đã". Hai anh em đùa nhau như vậy, nhưng sao nghe lòng mặn chát chia ly. Thủy kia được đưa ra trước để ăn bữa cơm cuối cùng và rồi ra khỏi phòng, còn Thủy cứ ngồi như vậy hút thuốc mà không thấy cán bộ quản giáo quay lại. Mãi đến 7h sáng, một cán bộ quay lại bảo: "Thủy chưa đến lượt nhé". Thủy ngồi gục xuống, lòng trống rỗng. Vì đã một lần tưởng sẽ phải xuống đò âm phủ, nên Thủy hiểu thế nào là sự chấm hết. Thế nên, những ngày sau đó, lúc nào anh cũng cảm thấy thời gian trôi thật nhanh, Thủy lo sợ ngày mình ra đi mà còn chưa kịp dặn dò vợ con. Thủy đã nhờ một phạm nhân xin cho một cái ruột bút bi, viết mấy dòng vào bên trong tấm áo khoác. Cứ thế, khi những lời căn dặn vợ con được Thủy ghi dày đặc lớp vải lụa lót áo, Thủy đã gửi lại cho người phạm nhân dọn dẹp và nhờ rằng, khi nào Thủy chết, anh hãy mang tấm áo đó về cho vợ con Thủy. Nhưng tấm áo đó chưa kịp đến tay người cần nhận, thì tròn 1 tháng sau, vào khoảng 9h sáng, khi đang ngồi cầu nguyện cho vợ con, Thủy được cán bộ quản giáo vào dẫn ra ngoài để nghe quyết định ân xá của Chủ tịch nước từ tử hình xuống chung thân. Thủy không thể tả hết cảm giác lúc đó của mình, lâng lâng vui sướng, xúc động nghẹn ngào. Tin vui đó không chỉ khiến Thủy xúc động, mà ngay cả cậu phạm nhân phục vụ buồng tử tù, khi biết tin đã ôm chầm lấy Thủy mà khóc. Thủy nói rằng, đến giờ anh mới hiểu câu "phúc bất trùng lai". Sau khi được giảm án xuống chung thân, thì cũng là lúc cô con gái của Thủy thi đậu trường Đại học Luật Hà Nội. Cậu con trai sang năm sẽ lên lớp 12. Cháu luôn bảo, sẽ cố gắng học tốt để thi đậu như chị. Niềm vui nối tiếp niềm vui, vợ chồng gặp nhau trong những lần trại tổ chức cho người nhà thăm gặp, chưa bao giờ Thủy thấy vợ mình không khóc. Đó là những giọt nước mắt hạnh phúc. Thủy nói rằng, gia đình anh có được ngày như hôm nay là nhờ rất nhiều vào lòng tin và nghị lực mạnh mẽ của mỗi thành viên trong gia đình. Bản thân anh luôn cố gắng, ngày nào mình còn sống thì ngày đó chưa được thôi hy vọng. Và giờ đây, Thủy đang cố gắng hết mình cải tạo, lao động để trả ơn cuộc đời