Thấy làm ruộng thu nhập thấp, chị lên thành phố kiếm việc và đã không giữ nổi mình trước những cám dỗ của đời sống thị thành. Hơn chục năm hành nghề nơi “góc tối”, nay chị đã “hết đát” và chả mấy khi “gặp khách”. Không nhà cửa, không chồng, chị Kim gom hết số vốn kiếm được thời con gái để tậu một chiếc thuyền ở Bãi Giữa làm nơi trú tạm.