Một trong những thiết bị chính tham gia tìm kiếm dấu vết MH370 dưới đáy biển là chiếc tàu lặn Bluefin-21.

Tàu lặn Bluefin-21 được đưa lên tàu Ocean Shield của Australia. Ảnh: Reuters

Tàu lặn Bluefin-21 là một phương tiện tự động dưới nước, được trang bị hệ thống định vị bằng máy quét siêu âm ở hai bên thân. Hệ thống máy quét siêu âm dưới nước sẽ tạo ra hình ảnh từ các phản xạ âm thanh thay vì ánh sáng.

Tàu lặn dài 4,93 m, nặng 750 kg và có thể hoạt động ở độ sâu tối đa 4.500 m, gần bằng độ sâu của đại dương ở khu vực tìm kiếm. Cơ chế hoạt động của Bluefin-21 là phát ra tín hiệu âm thanh, sau đó chờ đợi tín hiệu va chạm với vật thể và bật trở lại. Hoạt động của Bluefin-21 sẽ tạo ra một bản đồ ba chiều của đáy biển.

Khi xuống độ sâu thích hợp, tàu lặn sẽ tự động bật hệ thống cảm biến. Sau đó, nó chạy theo mô hình chuyển động tới lui như máy cắt cỏ tại khu vực tìm kiếm. Bluefin-21 có chu kỳ hoạt động 24 giờ, vì vậy nó có thể được triển khai xuống nước một lần trong một ngày và cung cấp hình ảnh sau mỗi chu kỳ.

Bluefin-21 cần hai giờ để tới đáy đại dương, sau đó nó làm việc trong vòng 16 giờ, tạo ra một bản đồ 3D có độ phân giải cao rồi cần hai giờ nữa để quay trở lại. Việc tải và phân tích các dự liệu mất thêm 4 giờ nữa. Tàu có thể hoạt động dưới độ sâu từ 4.000 đến 4.500 m.

Khi mảnh vỡ của máy bay MH370 được Bluefin-21 tìm thấy, các phương tiện hỗ trợ tìm kiếm khác như phương tiện vận hành từ xa (ROV) sẽ được đưa đến để phục hồi hộp đen. ROV được buộc vào một con tàu, hạ thấp dần xuống biển ở độ sâu gần 5 km bằng dây cáp. Hoạt động của ROV sẽ được quan sát và điều chỉnh bằng hệ thống theo dõi từ xa. Các thiết bị này cũng được trang bị camera dưới nước và gửi hình ảnh trực tiếp về phòng điều khiển.

Thùy Linh (Theo CNN)