Vẫn biết Vĩnh khá bắt mắt nhưng chưa khi nào Hân thấy anh ta lại trở nên chói lóa đến vậy.

Hân - cô gái gần 30 tuổi vẫn còn trinh nguyên. Cô đã "cặp kê" với khá nhiều anh chàng nhưng vẫn chưa thể "chốt" vì "quá cao số". Và trong một lần gặp lại người cũ, bị anh ta dè bỉu, cô đã quyết định tìm cho mình một chàng trai lạ để "giải sầu".

Và cuối cùng, cô đã "tóm" được Vĩnh. Cuộc gặp gỡ tình cờ đấy lại trở thành mối nhân duyên, khiến hai người xa lạ bỗng như tìm được tình yêu giữa thành phố đông đúc này.

Nhưng liệu họ có đến được với nhau hay không bởi, bên cạnh Hân vẫn còn một anh chàng điển trai Hàn Quốc luôn dành cho cô những tình cảm đặc biệt nhất!

Trong khi mọi người mắt chữ A mồm chữ O diện kiến dung nhan người đàn ông bí ẩn đang trồng cây si nàng thì Hân bước ra.

Nàng choáng.

Vĩnh đứng bên chiếc BMW sang trọng màu đen, anh mặc sơ mi trắng nên càng nổi bật. Vẫn biết Vĩnh khá bắt mắt nhưng chưa khi nào Hân thấy anh ta lại trở nên chói lóa đến vậy. Chói lóa đến mức nàng cũng hoa mắt. Hay khi con người ta được trang hoàng bằng những thứ vật chất xa xỉ thì bản thân con người ấy cũng trở nên lung linh hơn?

Truyen dai ky: Gai trinh bat hanh (Phan 8) - Anh 1

Dù khoác lên mình một bộ đồ lung linh đi nữa thì nàng lại thấy nó trơ trẽn kiểu gì ấy (Ảnh minh họa)

Tất nhiên nàng thích cách mà Vĩnh khiến cho mọi người nơi chỗ nàng làm cảm thấy hoa mắt thậm chí có người còn không ngại ngần bày tỏ sự ghen tỵ nhưng từ thâm tâm nàng biết, tất cả chỉ là giả tạo. Và vì nó là giả tạo, nên dù khoác lên mình một bộ đồ lung linh đi nữa, nàng vẫn thấy rất giả tạo.

Tự dưng, vẻ mộc mạc, điềm đạm và có chút hài hước của Vĩnh biến mất chỉ còn lại hình ảnh của một gã đàn ông giàu có, bảnh chọe nhưng nhạt nhẽo và vô vị.

Hân cười khẩy, không biết anh ta sẽ diễn như thế nào?

Cô lấy vẻ mặt bất ngờ kèm theo thái độ hơi lạnh lùng đi tra chỗ Vĩnh. Vĩnh khẽ cười:

- Hôm nay em đẹp quá!

Hân nói thầm:

- Nhưng toàn mùi thức ăn, dầu mỡ và mồ hôi. Anh tìm giỏi thật đấy!

Vĩnh cũng thì thầm vào tai Hân:

- Tôi cũng không ngờ cô lại làm việc ở một nhà hàng lớn vậy. Hóa ra tôi bị cô cho ăn thịt lừa bây lâu nay!

Hân khẽ nhếch mép cười:

- Cả đời tôi sống quang minh chính trực, chỉ vì gặp anh mà biến thành kẻ gian dối!

Vĩnh bật cười nho nhỏ:

- Em còn thuộc cả ngôn tình nữa đấy. Vậy hôm nay tôi sẽ làm soái ca vì em một lần!

Rất tiếc, soái ca không phải là mẫu đàn ông lí tưởng của tôi. Nhiệm vụ của anh đến đây là hết rồi. Anh nên đi về đi! 10h tôi mới tan làm.

- Tôi không về. Nếu như em không về cùng!

- Vậy thì anh cứ chờ đi…

Hân bỏ Vĩnh đứng ngoài trời lạnh đi vào siêu thị. Linh liền chạy ra rối rít:

- Trời đất, cây si của chị mới thực là si chứ? Lúc anh ấy nhờ em vào gọi chị đúng lúc khách đông. Em phải thanh toán cho khách không họ mắng chết. Mà khi ấy trong nhà hàng cũng đang bận túi bụi nên em nhận lời rồi quên béng mất. Mãi cả tiếng sau mới chợt nhớ ra, anh ấy vẫn kiên nhẫn đứng đó. Giờ chị lại cho người ta ăn quả chờ nữa, e là hơi ác rồi chị! Giai đẹp không đáng bị đối xử như thế mà!

- Anh ta chờ cũng không sao. Vì anh ta nhận mình là cây si mà! Cây cắm rễ còn vài năm chưa ăn thua gì, vài giờ đã đủ bâm rễ đâu!

Linh nhìn Hân bằng con mắt hâm mộ:

- Chị, chẳng lẽ chị không thương hoa tiếc ngọc sao? Trời đất, một người đàn ông đẹp trai, lãng tử đến thế, mà chị không mảy may rung động à? Em, chắc chỉ cần anh ấy gẩy tay, là em xin chết rồi!

- Em thấy chưa, ra ngoài, đàn ông tốt, đẹp còn nhiều lắm đấy cưng!

Linh cười tít mắt:

- Em biết rồi ạ!

Hân quay vào là để tránh đi cùng Vĩnh. Thật ra Hân không thích cái cảm giác chui vào sâu hơn sự giả dối này vì trong lòng nàng có chút khó chịu. Nàng nghĩ, chắc Vĩnh sẽ sớm về thôi! Ngoài trời, nhiệt độ về đêm càng lạnh hơn.

Giang nhìn nàng chăm chăm một hồi:

- Chị có một gã đàn ông như thế theo đuổi hả?

Hân khẽ cười.

- Đến em cũng bị cái vẻ hào nhoáng của anh ta làm cho lóa mắt à?

- Trên đời này làm gì có cái gì hào nhoáng mà không khiến người ta lóa mắt chứ? Chỉ có tối thui như mực mới khiến người ta phải mở to mắt ra mà nhìn thôi chị yêu ạ!

- Òa, trời đất, ăn nói mới kinh làm sao?

- Người đàn ông đó, kể cả có bỏ hết những thứ hào nhoáng quanh anh ta ra thì anh ta vẫn cứ tỏa sáng như thường thôi. Điều đó, tạo hóa vốn bất công lắm.

Hân nhìn Giang:

- Đúng là đàn bà có chồng, nhìn người khi nào cũng chính xác hơn những cô gái chưa từng biết mùi đàn ông ấy nhỉ?

Giang toác miệng cười:

- Chuyện!

Hân trầm ngâm:

- Đàn ông có vẻ ngoài sáng láng như thế, chưa chắc gì bên trong anh ta cũng chứa một tấm lòng hay một trái tim sáng láng. Biết đâu còn tối tăm hơn cả bóng đêm mà chúng ta có căng mắt ra cũng không thể nào thấu tỏ được. Cho nên cứ từ từ, thức lâu mới biết đêm dài cưng ạ.

***

Hân lững thững bước ra về. Trời không trăng không sao chỉ có bóng đêm ngự trị. Cái không khí yên ắng, cô liêu ấy càng khiến người ta cảm thấy cái lạnh thấu vào tận tim, nhất là một trái tim cô đơn.

Nhưng khi Hân đi được vài chục mét đến phía trước thì giật mình thấy Vĩnh đứng tựa mình vào bên hông xe châm thuốc hút. Điếu thuốc sáng lên trên cái nền tối thăm thẳm của một đêm mùa đông lạnh giá khiến Hân thấy ấm lòng. Tự dưng Hân thấy Vĩnh cũng cô đơn, trống trải như nàng.

Mỗi lần điếu thuốc cháy lên, Hân lại nhìn thấy cái nhíu mày thật chặt, rồi từ từ giãn ra trong bóng tối theo làn khói bay tan vào không khí. Hân cứ đứng vậy chăm chú nhìn Vĩnh hút thuốc.

Mãi sau, dường như cảm nhận được có người đang nhìn mình, Vĩnh quay ra và bắt gặp cái nhìn của Hân. Anh ta ngừng hút thuốc. Hân đi lại gần Vĩnh:

- Anh chưa về?

- Không lẽ tôi về rồi còn cái xác đứng đây đợi cô?

- Ờ, tôi cũng chỉ muốn xác minh xem cái xác của anh có biết nói không thôi! Giờ biết rồi. Vậy anh cứ vui vẻ ở đây một mình đi.

- Là tôi đợi cô mà!

- Tôi có chân tôi khắc tự về được.

- Lên xe đi, trời lạnh đấy!

- Sáng nay xe hỏng, tôi gửi ở quán sửa xe gần đây. Giờ tôi qua lấy.

- Lên xe đi, tôi đưa cô về mai qua lấy cũng được. Ít ra tôi đã kiên nhẫn chờ cô hơn hai tiếng rồi. Hơn nữa, trời lạnh như thế này, đêm nay tôi không muốn ở một mình.

Hân nhếch mép cười:

- Anh thẳng thắn hơn tôi tưởng. Mà tôi thiết nghĩ, một người như anh làm sao có thể cô đơn được. Hơn nữa…

Hân gõ nhẹ vào chiếc ô tô:

- Tôi cứ tưởng nhà văn thì nghèo hơn tôi kia đấy!

Vĩnh phá lên cười:

- Quả thật, một nhà văn viết dạo như tôi đủ ăn là may lắm rồi, làm gì dám bày đặt mà có thể mua ô tô sang. Mà đi ô tô sáng láng lại không hợp mắt lắm với một nhà văn. Thực ra, tôi mượn của thằng bạn làm kinh doanh đấy! Doanh nhân giờ mới là mốt mà!

- Tôi đánh giá cao sự thật thà của anh.

Vĩnh cười. Hân bước lên xe cùng với Vĩnh trở về nhà. Nàng không hề biết, có người đứng ở đằng xa nhìn hai người cho đến khi chiếc xe đen mất hút trong màn đêm.

Khi Hân định bước xuống xe thì Vĩnh đưa cho cô một cuốn sách:

- Cho cô. Hôm nay tôi được người ta tặng. Nghĩ là lần hẹn hò đầu tiên, tôi không mua hoa tặng cô, nên tặng nó cho cô.

Hân cầm cuốn sách trên tay, nhìn Vĩnh:

- Cảm ơn anh! Khi nào có sách của anh, tôi nhất định sẽ đọc!

Vĩnh cười:

- Tôi thì chỉ mong cô nhớ lời mình nói sau khi đề nghị tôi chuyện ngày hôm nay.

- Tôi nói gì?

- Đêm nay, tôi nhất định không muốn ở một mình!

(Còn nữa)

Mời các bạn đón đọc phần 9 vào lúc 0H00 ngày 14/09/2017