Chỉ ở 3 ngày Tết, tôi đã điên đầu với thói tiểu thư không phải lối của vợ. Cô ấy coi nhà chồng như osin, quần áo thay ra không buồn cho vào máy giặt, để em trai và mẹ tôi theo sau phục vụ. Ăn xong, dù chỉ ngồi nhặt rau, vợ tôi cũng nghiễm nhiêm coi mình đã nấu nướng, để tôi bấm bụng mang bát đi rửa. Tôi không muốn mình nhu nhược như vậy, nhưng ngại cãi nhau bố mẹ sẽ phiền lòng, nên đành chịu nhịn.

TIN BÀI KHÁC

Tôi mới kết hôn được hơn 2 năm. Vợ tôi cũng thuộc dạng tiểu thư cành vàng lá ngọc, con nhà quyền quý. Hồi mới quen, trong mắt tôi, cô ấy không chỉ xinh đẹp, mà còn dịu dàng khéo léo, là người biết cách vun vén cho cuộc sống. Chúng tôi cùng nhau trồng cây, nấu nướng, đi du lịch. Tình yêu trước hôn nhân toàn một màu hồng.

Kết hôn xong, hai đứa được bố mẹ tôi mua cho một căn nhà chung cư cao cấp khang trang, rộng rãi, đầy đủ tiện nghi. Còn gia đình cô ấy mua tặng một chiếc ô tô đời mới. Vậy là cứ cuối tuần, hai vợ chồng lại dành thời gian đi du lịch đây đó. Nhìn vợ sống thoải mái mà tôi cũng thấy vui lây.

Nhưng quả thật không phải ai cũng là người hoàn hảo. Trước đây khi đang yêu, cô ấy đến phòng trọ của tôi nấu cơm, rửa bát, quét dọn khiến ai cũng khen, thì giờ kết hôn rồi, vợ tôi phân định rõ ràng: vợ đã nấu cơm, thì chồng rửa bát, quần áo ai người ấy tự giặt. Tôi không quá gia trưởng nên sẵn sàng giúp đỡ vợ việc nhà. Nhưng đã sống chung với nhau, lẽ ra cô ấy phải biết chăm sóc chồng.

Thế là, cứ mỗi lần ăn cơm xong, dù tôi có đang bận đến mấy, vợ tôi cũng nhất định không rửa bát mà ngồi xem tivi. Có hôm, ăn tối xong, sếp gọi việc đột xuất phải đi ngay, khi về nhà, tôi thấy bát đũa vẫn còn nguyên đấy. Tôi cáu kỉnh thì mặt vợ tỉnh bơ, còn giận lại tôi mấy ngày. Hai vợ chồng mà dỗi nhau thì bát đũa để chất đống, mốc meo không ai rửa.

Ve que chong an tet vo do thoi tieu thu - Anh 1

Vợ vừa lười, vừa tiểu thư khiến tôi bực mình (Ảnh minh họa)

Tết năm ngoái, vẫn còn say men hôn nhân, tôi chiều theo ý vợ không về quê ăn Tết cùng họ hàng, mà đặt vé máy bay đi du lịch nước ngoài. Năm nay, thấy vợ rào trước đón sau không có ý về quê chồng, tôi nổi giận lôi đình. Thấy vậy, cô ấy mới đồng ý về nhà chồng đón Tết.

Nhưng ôi thôi, giá như vợ tôi đi du lịch, có lẽ tôi còn bớt xấu hổ. Đằng này, về nhà chồng, có cả bố mẹ lẫn em chồng, cô ấy vô tư như ở nhà mẹ đẻ. Đêm giao thừa đi chơi về muộn, vợ tôi ngủ một mạch đến trưa, đợi bố mẹ chồng cúng bái xong mới dậy ăn cơm. Mẹ tôi hiền nên không nỡ trách, nhưng bố tôi thì có vẻ khó chịu ra mặt, khiến tôi cũng bứt rứt.

Sau mấy ngày nghỉ, trở về nhà mình, tôi nói chuyện thẳng thắn với vợ. Tôi bình tĩnh trò chuyện, nhưng không ngờ, vợ tôi lại nổi khùng lên, đập phá đồ đạc rồi lấy xe ô tô về bên mẹ đẻ, cho đến tận hôm nay vẫn chưa chịu về nhà.

Tôi không chạy theo làm lành, cũng không đi đón vợ về. Bố mẹ vẫn thường khuyên tôi nên dĩ hòa vi quý, bỏ qua cho vợ để nhà cửa ấm êm, nhưng lần này, nếu vợ tôi không chịu suy nghĩ, thay đổi cách sống, có lẽ mối quan hệ vợ chồng sẽ phải xem xét lại.

Quốc Trung

Bạn đọc có thể chia sẻ tâm sự của mình về các vấn đề gặp phải trong cuộc sống cho chuyên mục Chuyện chung, chuyện riêng. Bài viết gửi về địa chỉ banbandoc@vietnamnet.vn