QĐND Online - Tây nguyên đang mùa mưa. Khi chúng tôi đến Tiểu đoàn 303, Trung đoàn 584, Bộ CHQS tỉnh Đắk Lắk cũng là lúc cơn mưa ào đến. Như một phản xạ tự nhiên, cán bộ, chiến sĩ Đại đội 7, rút từ trong bao xe ở thắt lưng ra tấm áo mưa rộng và choàng lên vai cùng vũ khí của mình. Tất cả đều nhịp nhàng, dứt khoát, tấm ni-lon màu xanh loang loáng trong mưa như một vũ điệu thật sinh động. Bài học chiến thuật lại tiếp tục. Một lát sau mưa tạnh. Vẫn động tác nhanh nhẹn như ban đầu, nghe khẩu lệnh của người chỉ huy, bộ đội tháo áo mưa gấp thật nhỏ đút vào bao xe. Bầu trời đã trong xanh hơn. Từng tia nắng lấp ló rọi hồng đất ba-zan. Những giọt mưa còn đọng trên đôi má đậm màu của chiến sĩ bỗng sáng long lanh như ngọc.

QĐND Online - Tây nguyên đang mùa mưa. Khi chúng tôi đến Tiểu đoàn 303, Trung đoàn 584, Bộ CHQS tỉnh Đắk Lắk cũng là lúc cơn mưa ào đến. Như một phản xạ tự nhiên, cán bộ, chiến sĩ Đại đội 7, rút từ trong bao xe ở thắt lưng ra tấm áo mưa rộng và choàng lên vai cùng vũ khí của mình. Tất cả đều nhịp nhàng, dứt khoát, tấm ni-lon màu xanh loang loáng trong mưa như một vũ điệu thật sinh động. Bài học chiến thuật lại tiếp tục. Một lát sau mưa tạnh. Vẫn động tác nhanh nhẹn như ban đầu, nghe khẩu lệnh của người chỉ huy, bộ đội tháo áo mưa gấp thật nhỏ đút vào bao xe. Bầu trời đã trong xanh hơn. Từng tia nắng lấp ló rọi hồng đất ba-zan. Những giọt mưa còn đọng trên đôi má đậm màu của chiến sĩ bỗng sáng long lanh như ngọc.

Giờ huấn luyện của chiến sĩ mới Tiểu đoàn 303.

Khi được hỏi Thiếu tá Phạm Mạnh Tấn, Chính trị viên Tiểu đoàn rằng, sao không cho chiến sĩ nghỉ mà phải huấn luyện dưới mưa?. Anh cười: “Lính chúng tôi nếu mưa mà nghỉ thì chỉ có “vỡ kế hoạch”, bởi chiến sĩ đợt 2 huấn luyện trúng vào mùa mưa, như năm nay 2/3 thời gian là mưa. Ở đâu “nắng tốt dưa, mưa tốt lính” không biết, chứ ở đây, mưa cũng như nắng, lịch ngày có thay đổi tí chút, nhưng chương trình huấn luyện vẫn bảo đảm. Đến nay, gầm 300 chiến sĩ mới, trong đó có 27,46% chiến sĩ là người dân tộc thiểu số đều yên tâm, gắn bó với môi trường quân ngũ”. Đại đội trưởng Đại đội 7 Nguyễn Xuân Nguyên giải thích thêm: “Mưa thường bất chợt nên chúng tôi quán triệt cho chiến sĩ luôn cơ động. Trường hợp mưa quá to thì vận động về học ở hội trường với các bài chính trị, Điều lệnh quản lý bộ đội, dứt mưa là hành quân ra lại bãi tập. Có ngày chạy vào, chạy ra đến hai lần, nhưng bộ đội đều vui vẻ chấp hành”.

Bên hàng dây phơi, chiến sĩ Y Nhưng Buôn Giá, dân tộc Ê-đê đang tung chiếc áo mưa của mình, kéo vuông vắn. Anh nói: “Đã là người lính thì mưa hay nắng đều phải rèn luyện, cũng như ở buôn, mưa cũng phải ra rẫy thôi. Chiếc áo mưa này đã là bạn mình rồi, đi đâu nó cũng luôn đi theo. Chốc nữa mình sẽ lau khô để không bị mốc và cho vào bao xe. Ở đây ai cũng làm thế. Cái gì mà làm tập thể cũng đều thấy vui”. Y Nhưng Buôn Giá kể cho chúng tôi nghe niềm vui mà anh cảm nhận: về Y Săm Niê nhút nhát, ở nhà không đi chơi với ai, tối còn ngủ với mẹ, vậy mà bây giờ rất dạn dĩ, miệng lúc nào cũng cười tươi; chiến sĩ Thuận, nhà nghèo, bố nằm viện, vào đơn vị cứ buồn rầu, nhờ đồng đội động viên nay đã yên tâm; chuyện Y Sai Buôn Krông, Y Si Mon Buôn Krông, lúc đầu tiếp thu chậm, nay đã vươn lên học tốt, được biểu dương hàng tuần vào tối chủ nhật. Bàn tay nông dân quen lao động nên vào đây ai cũng giành nhau cầm cuốc. Mưa nhiều, đất nhão, rau bị dập vùi, vậy mà nhờ bộ đội chăm sóc kỹ, che chắn vẫn lên xanh tốt . Thích nhất là phong trào văn hóa văn nghệ ở Tiểu đoàn rất sôi nổi với các buổi giao lưu Đoàn xã kết nghĩa Ea Kiết, huyện Cư M’Nga, rồi với sinh viên Đại học Tây Nguyên. Mới đây nhất, Tỉnh đoàn Đắk Lắk đã cử 70 đoàn viên vào sinh hoạt cùng chiến sĩ mới, chính trị viên đại đội Niê Thân trổ tài đánh trống, tài đàn ooc-gan, ghi-ta, chiến sĩ thì “quậy” tưng bừng, vui như Tết, khiến các anh chị ở Tỉnh đoàn đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, nhiều người bảo “muốn ở đây thôi chẳng muốn về”…

Các chiến sĩ Tiểu đoàn 303 chỉ cho tôi xem cây K'nia sừng sững một góc trời, vườn mít um tùm xanh lá, những hàng thông Đà Lạt trải dài ngút tầm mắt qua cơn mưa mướt những chồi non và tự hào khẳng định không đâu đẹp bằng doanh trại thân yêu của mình.

Tôi nói với các anh rằng, đẹp nhất trong bức tranh này chính là vũ điệu của người lính trẻ dưới mưa!

Bài và ảnh: HỒNG VÂN