Mấy đứa bạn tôi không thèm ăn uống gì nữa tức giận ném vào tay tôi chiếc phong bì rồi nhanh chân bước ra về khiến tôi đau như chết lặng.

Sau nhiều năm trời thuê trọ hết nhà này đến nhà khác cuối cùng vợ chồng tôi cũng được bố mẹ vợ cho một miếng đất để làm ăn sinh sống. Do chăm chỉ làm ăn nên sau 7 năm lấy nhau hai chúng tôi cũng tích cóp được ít tiền để xây nhà trên miếng đất bố mẹ vợ cho.

Hai vợ chồng tôi đi làm suốt không có nhiều thời gian để trông coi đúc thúc những người thợ xây, thật may bố mẹ vợ rảnh rỗi nên thường xuyên qua lại giám sát những người thợ. Nên chỉ 2 tháng làm việc miệt mài của những người thợ tôi đã có một ngôi nhà đẹp như mong mơ của mình.

Vậy là Tết này tôi không còn cảnh phải tiếp bạn bè trong căn phòng trọ trật hẹp nữa. Chọn ngày đẹp vợ chồng tôi nghỉ hẳn một ngày để dọn đồ đạc đến nhà mới để ở, đang sắp xếp phòng để đồ, phòng để ngủ thì bố mẹ chồng cũng lôi một xe đồ đạc sang và bảo:

- Cuối cùng ngôi nhà của bố con mình đã xây xong từ nay khỏi phải lo sập nhà nữa rồi con ạ.

- Bố nói gì con không hiểu? Ý bố nói này là nhà của hai bố con mình sao?

- Uh, con hiểu nhanh đấy, chẳng là mấy tháng trước đang ngồi ăn cơm nhà bên cạnh làm nhà khiến ngôi nhà của bố mẹ bị rẽ nứt đôi, sợ quá bố mẹ muốn làm lại nhà nhưng vì không có tiền nên bố mẹ muốn góp đất còn bọn con góp tiền xây nhà. Vậy là con sẽ không phải ở trọ còn bố mẹ sẽ không phải sợ cảnh đạn khói lao xuống đầu bất cứ lúc nào nữa.

- Vậy sao bố không nói cho con từ sớm để con biết mục đích của bố mẹ, thôi trước mắt cứ làm theo kế hoạch của bố đi xong Tết rồi tính sau.

Nhà có 3 căn phòng ngủ ông bà giành mất 2 vì đã từ lâu ông bà không ngủ chung giường nên không chịu ngủ chung với ai sợ mất ngủ. Vậy là vợ chồng và 2 đứa con phải chui rúc trong căn phòng trặt trội, dù rất tức tối nhưng tôi đành im lặng vì mình đang sống trên đất của bố mẹ vợ mà ông ấy đang cầm sổ đỏ trong tay.

Ngày mừng nhà mới mọi người đến chúc mừng đông lắm ai cũng tấm tắc khen ngợi thiết kế nhà đẹp. Bố vợ vênh mặt lên nói oang oang với mọi người:

- Tôi rất vinh dự mời mọi người đến tham dự bữa cơm thân mật của gia đình chúng tôi, sau mấy chục năm tích cóp dành dụm đến bây giờ vợ chồng tôi đã xây dựng nên được cơ ngơi mà các vị đã nhìn thấy cả rồi. Cảm ơn anh em bạn bè đã đến chia vui với chúng tôi.

Bố vợ nói xong tôi đỏ mặt không biết nói gì trước những câu hỏi của bạn bè đặt ra cho tôi: thế nhà này của mày hay của bố vợ? Ai làm chủ ngôi nhà này? Vậy mà mày bảo mừng nhà của vợ chồng mày đúng là lừa bọn tao để lấy tiền mừng. Mấy đứa bạn tôi không thèm ăn uống gì nữa tức giận ném vào tay tôi chiếc phong bì rồi nhanh chân bước ra về khiến tôi đau như chết lặng. Một ngày buồn nặng nề đã trôi qua, mọi người cuối cùng cũng về hết đến lúc tôi cần phải nói rõ chuyện với bố mẹ vợ. Chẳng ai để ý đến tâm trạng của tôi bố mẹ vợ và vợ chỉ chúi mũi vào bóc phong bì đếm tiền, xong xuôi bố vợ bảo với tôi:

- Hôm nay bố con mình thu được 90 triệu đấy con ạ.

- Thế tiền này thuộc về bố hay về con?

- Sau khi trừ chi phí đi thì còn lãi được có 20 triệu, số tiền ít ỏi này bọn con chỉ làm một tháng là đủ nên thôi để bố mẹ giữ hết chứ chia ra rồi chẳng được là bao.

- Vậy bố tính thế nào với ngôi nhà lụp xụp sắp đổ kia?

- Khi nào thằng em con lấy vợ sẽ ở trong căn phòng của bố bây giờ sau đó nếu chúng nó có tiền thì xây nhà trên đó.

- Con thề sẽ không bao giờ ở rể vậy mà tự nhiên bố mẹ đẩy con đến bước đường này thì con cũng phải nói cho rõ ràng. Ngôi nhà này chúng con bỏ ra tổng cộng 1 tỷ đồng, nay bố mẹ hãy trả cho con số tiền đó để bọn con đi mua nhà chung cư còn thoải mái hơn với cảnh chó chui gầm trạn thế này.

- Bố lấy tiền đâu mà trả, thì bố hãy bán ngôi nhà rách rưới kia đi chứ bố con mình vốn không hợp tính nhau ở lâu với nhau sẽ xảy ra nhiều điều bất hòa tan cửa nát nhà có ngày.

- Nói như con thì bố chẳng cần dùng đến kế này, bây giờ tùy con nhà này bố đứng sổ đỏ thuộc quyền của bố còn con có bằng chứng gì chứng minh con xây chứ. Mà bố nói thực bố mẹ chỉ có một thằng con trai là con đẻ còn vợ con chỉ là đứa con nuôi bố mẹ kiếm về để cầu may sinh được đứa con thực sự của mình.

Vợ tôi từ trong nhà ấm ức bước ra:

- Con đã biết chuyện mình chỉ là con nuôi nhưng con thật không ngờ bố mẹ lại lấy con ra làm lá chắn để lợi dụng. Suốt mấy chục năm sống chung với bố mẹ con đã phải chịu nhiều tủi nhục mà cố gắng chăm chỉ ngoan ngoãn nghe lời hai người. Nhưng bây giờ bố mẹ đã đối xử không công bằng với con thì con cũng chẳng còn gì để lưu luyến nữa.

Nói rồi vợ tôi gọi bố vợ ra ngoài nói điều gì đó sau đó ông ấy quay trở lại nói với bà:

- Thôi con nào mà chẳng là con mình tốt với nó sau này nó sẽ tốt với mình bà ạ, tôi tính mình sẽ bán ngôi nhà sắp đổ kia đi lấy tiền trả con rể, phần còn lại gửi ngân hàng cũng đủ cho vợ chồng sống hết đời chứ cứ ki cóp làm gì cho khổ bà.

Xay xong nha bo me vo tro mat, vo toi da noi dieu nay... khien ong thay doi - Anh 1

- Ông nói hay nhỉ nó nói nhỏ to với ông chuyện gì mà thay đổi nhanh vậy, hai người đang giấu tôi chuyện gì.

Nói rồi bà gào gáy lên tra khảo và xông vào đánh chồng thùm thụp, có lẽ đau quá lên ông điên tiết đẩy mạnh bà ra khiến bà ngã lăn mấy vòng xuống đất.

- Bà đúng như người điên vậy, bà không có công đẻ thì cũng nuôi dưỡng con bao nhiêu năm mà không có chút tình thương sao, suốt ngày chỉ có ăn rồi ghen tuông vớ vẩn, nhà này tôi làm chủ hay bà, các con cứ làm như vậy đi.

- Chỉ còn vài ngày nữa là Tết vậy mà tôi phải rời bỏ căn nhà do công sức của mình gây dựng nên tôi thấy tiếc vô cùng nhưng thôi mất chút ít công sức đáng gì so với việc lấy lại số tiền. Tôi có một điều thắc mắc mà chưa dám hỏi vợ đến khi cầm được tiền mới yên tâm hỏi vợ:

- Thế hôm ấy em nói gì với bố mà ông ấy thay đổi 360 độ vậy?

- Ông ấy mới yêu một người đàn bà chồng chết, nhiều lần em theo dõi đã phát hiện ra điều đó, vì hòa khí gia đình em không muốn nói ra vì mẹ em luôn tin tưởng và yêu bố hết mực. Ông ấy vừa không muốn mất người tình lại muốn có tiền để chi trả tình phí nhưng ông ấy không muốn vợ con biết chuyện tày đình này sợ bị bại lộ nên đành nghe những gì em nói thôi.

Tôi thật không ngờ cuộc sống của đứa con nuôi đã dậy cho em biết cách tự bảo vệ mình như vậy.

Theo GĐVN