Dưới góc nhìn “thương mại” thì việc anh Bắc – tải xế xe tải “không tích cực giúp đỡ” xe khách sau cú bị đâm vào đuôi và đòi bồi thường 80 triệu là chuyện đương nhiên.

Những thông tin từ ông Phong - chủ xe khách mất phanh những ngày gần đây đã khiến cộng đồng mạng quay ngoắt lại với vị anh hùng mà chúng ta vừa mới sắc phong những ngày trước đó – anh Bắc – tài xế xe tải đã rà phanh để giúp hai xe tai nạn “hạ cánh an toàn”.

Không bàn tới những vấn đề về công nghệ phong anh hùng mà cánh báo chí đã áp dụng với anh Bắc, cũng không bàn tới việc dư luận đã bị “dắt mũi” một cách mù quáng như thế nào, chúng ta chỉ bàn tới cách hành xử của chủ xe với vị “ân nhân bất đắc dĩ” của mình dưới góc nhìn rất trần trụi, không đặt nặng vấn đề tình cảm, ân nghĩa: Thương mại.

Xe tai cuu xe khach: 80 trieu 30 mang nguoi re hay dat, ong Phong oi - Anh 1

Chủ xe khách gặp nạn - ông Nguyễn Văn Phong. Ảnh: Vietnamnet.

Dưới góc nhìn này, anh Bắc là kẻ bán còn người quyết định cho xe đâm vào đuôi xe tải là người mua. Mặt hàng ở đây là sự đảm bảo an toàn cho toàn bộ hành khách, tài xế trên xe.

Không cần biết quá trình giao dịch ở đây được thỏa thuận như thế nào, anh Bắc chủ động mời gọi, “chào hàng” hay anh hoàn toàn bị động trước sự “mua hàng” nóng vội của xe khách, chúng ta chỉ cần để ý đến kết quả.

Sau khi “bên bán” đã hoàn tất nghĩa vụ của mình, không có bất cứ một thiệt hại nào về người, điều đó đồng nghĩa với việc trao đổi của hai bên hoàn toàn thành công. Mặt hàng đảm bảo theo đúng yêu cầu của bên bán và bên mua cũng hài lòng với mặt hàng đấy (theo thái độ của những hành khách trên xe).

Giao dịch đã thành công thì phải “tiền trao cháo múc”, anh Bắc xuống xe, đảm bảo giữ nguyên hiện trường để kiểm tra thiệt hại, đòi bồi thường là chuyện phải làm!

Mà ấy mới chỉ là tiền bồi thường hỏng hóc cho xe, còn tiền “mua” sự an toàn cho mấy chục mạng người thì đương nhiên anh Bắc không hề đề cập đến. Vậy chẳng phải số tiền 80 triệu (mà anh Bắc đòi) là quá bèo so với những gì chủ xe nhận được hay sao? Đấy là chẳng nói số tiền anh nhận được từ “vị khách hàng” của mình chỉ bằng một góc so với mức giá bồi thường anh đưa ra.

Chúng ta không thể đòi hỏi môt một người dưng phải hi sinh để cứu mình còn mình thì luôn so đo về những thứ mà người ta xứng đáng được nhận.

Sau khi ông Phong lên tiếng “đính chính” về vụ việc, tôi phân vân không biết ông còn có những yêu cầu như thế nào đối với anh Bắc nữa. Phải chăng ông còn muốn sau khi tai nạn xảy ra, anh Bắc phải xuống xe, trải thảm chào đón và nói “Rất vui lòng khi được cứu sống ông mặc dù ông đã đâm nát đít xe tôi”?!

Thà rằng ông Phong cứ im lặng trước những tán tụng của cư dân mạng dành cho anh Bắc, không phẫn nộ lên tiếng, so đo xem ai mới là người “nghĩ ra cách cứu hành khách” thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn.

Thế còn hơn là ông Phong từ một vị chủ xe đáng thương giờ đây lại trở thành một kẻ qua cầu rút ván, bội bạc với chính vị ân nhân (bất đắc dĩ) của mình.

Còn nếu đã xét theo hướng “bạc” (nghĩa đen) hẳn thì ông Phong ơi, với mức giá vài chục triệu ông đổi lấy 30 mạng người thì ông quá hời rồi đấy!

Văn Chính

*Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả

Chuyên mục Đa Chiều đưa ra những góc nhìn khác nhau về các vấn đề thời sự - xã hội nóng thu hút dư luận. Độc giả có thể bày tỏ quan điểm cá nhân, đồng tình hoặc phản biện về vấn đề quan tâm. Xin vui lòng gửi thư về địa chỉ: toasoan@nguoiduatin.vn. Mọi quan điểm của độc giả đều cần được tôn trọng!