Cô tốt nghiệp Đại học Sư phạm khi vừa 22 tuổi. Ra trường, cô về làm việc tại quê nhà. Là giáo viên mới ra trường, lại xinh đẹp nên không tránh khỏi những lời trêu chọc của đám nam sinh lớp 12, trong đó có em.

Bọn con trai lớp 12A5 tụi em tinh nghịch như quỷ sứ, các thầy cô đều ngại, huống hồ là giáo viên trẻ như cô. Lần đầu tiên cô bước vào lớp, cả đám con trai đã ồ lên, xôn xao bàn tán: “Cô sử đẹp quá! Cô ơi, đừng bỏ lớp em nghen! Nhà cô ở đâu thế?...”. Có đứa còn chơi ác, đã lén ném “tàu bay” vào bờ vai cô, trong khi cô đang viết bài trên bảng. Điều đó đã làm cô xấu hổ, đỏ mặt và chạy lên văn phòng hiệu trưởng. 5 phút sau, cả bọn nam sinh tụi em bị phạt đứng ngoài hành lang cho đến hết tiết học. Vậy mà tụi em vẫn không sợ. Khi cô bước ra khỏi lớp, tụi em còn huýt sáo theo ra vẻ khiêu khích.

Em nhớ có lần, chính em đã viết lên bàn giáo viên khi cô chưa vào lớp câu: “Cô ơi, cô dễ thương lắm! Cô có bạn trai chưa?”. Vài phút sau cô bước vào, nhìn thấy những dòng chữ đó, cô đã giận tím mặt, bảo ai là “tác giả” của trò chơi tinh quái này thì đứng lên. Cả bọn con trai im thinh thít, không đứa nào dám cụ cựa. Cô dò xét tình hình, cuối cùng cô phê: “Nếu các em nam không tự thú nhận, tôi sẽ phê mỗi người một điểm 0 cột kiểm tra miệng”. Cả bọn con trai đưa mắt nhìn nhau… Rồi vì sợ xơi trứng vịt, thằng Nam đã nói em làm. Cô mời em đứng lên, hỏi rõ nguyên cớ. Em như bị sét đánh, đứng trơ ra đó mà không biết phải trả lời như thế nào. Chiều hôm đó, em nhận được thư mời của hiệu trưởng gửi về cho ba mẹ. Cầm thư mời trên tay, lòng em nặng trĩu, muốn xé nó đi cho xong, nhưng nghĩ lại thì không ổn, vì gia đình em cách nhà thầy hiệu trường chỉ 500 m. Kết cục, em bị mẹ mắng té tát, ba đánh đòn, còn hạnh kiểm học tập bị hạ suốt một bậc. Em hận cô, ghét cô rất nhiều!

Từ đó, em luôn tìm cách để trả đũa cô. Trong giờ học, em hay giơ tay thắc mắc này nọ, cốt là để tìm cách cho cô không trả lời được, dồn cô vào đường cùng. Nhưng mọi chuyện không diễn ra suôn sẻ vì cô là một giáo viên am tường lịch sử uyên thâm, nên cái đầu hạn hẹp của em không thể nào chọi lại được cô. Thua keo này, em bày keo khác. Em xúi giục bọn con trai nghỉ học để gây áp lực cho cô thôi dạy lớp em, với lý do: “Trình độ chuyên môn cô quá yếu, dạy không hiểu bài, hay đôi co với học sinh…”. Ba mẹ các bạn em đều là Mạnh Thường Quân của trường, luôn có những đóng góp to lớn cho nhà trường, nên khi bọn bạn nghỉ học đồng loạt, thầy hiệu trưởng bắt đầu hoang mang. Cuối cùng, vì không muốn thầy hiệu trưởng khó xử, cô đã xin chuyển công tác ở trường khác.

Cô đi rồi, bọn em mừng lắm, còn tổ chức cả “tiệc” ăn mừng. Tụi em u mê trong những suy nghĩ xuẩn ngốc của mình cho đến tận ngày hôm nay. Và khi mà em đã nhận ra cái lỗi lầm to lớn của mình cũng lúc em đứng trên bục giảng, dạy lớp 12. Tụi nó tinh nghịch còn hơn bọn em lúc trước, nhất là bọn con gái, kiếm cơ trêu chọc em đến đỏ mặt tía tai. Thực sự em không nghĩ mình chọn nghề giáo, nhưng do em yêu môn toán quá, vả lại ba mẹ thích ngành sư phạm nên buộc lòng em phải nghe theo. Em đã tự cao, tự phụ để rồi giờ đây, em rơi vào hoàn cảnh giống như cô khi xưa. Cô ơi, giờ cô ở đâu, dạy trường nào, công việc có khó khăn như xưa không cô? Em đã nhận ra lỗi lầm của mình, nhưng không biết cô ở đâu để mà tạ lỗi. Em mong rằng cô sẽ đọc được bài viết này và tha lỗi cho em. Em vô cùng cảm ơn cô!

Đặng Trung Thành