(PLO) - Tháng 7 tri ân cởi mở tấm lòng. Tháng ca những bài an ủi và bảo ban. Những đôi bàn tay run run xúc động của Bà mẹ Việt Nam Anh hùng khi nhận sự sẻ chia. Những đôi mắt người thương binh già ầng ậng nước cảm ơn người đồng đội giúp đỡ.

Kể từ sau ngày thống nhất đất nước 30/4/1975, non sông liền một dải, đất nước ta vươn mình lớn dậy. Cùng với khúc khải hoàn vang dội là những vết thương vẫn còn nhức tấy nơi thể xác những cựu binh.

Dẫu biết nhiều trong số đó trở về đời thường, cuộc sống đã khấm khá, những đứa con thành đạt là sự kết tụ nhắn gửi ở phía tương lai những điều tốt đẹp, nhưng trong lòng mỗi người, vẫn còn trở trăn nỗi xót xa cho đồng đội chưa thể trở về, người thân đồng đội có cuộc sống chưa tươm tất.

Ngày xưa ấy, họ cũng một thời trai, người người tình nguyện xếp bút nghiên lên đường. Những tiếng gọi của Tổ quốc linh thiêng, như đã ấm đượm trong muôn thế hệ người dân Việt. Khi Tổ quốc cần họ biết sống xa nhau.

Khi đất nước lâm nguy thì chẳng kể gái trai, người già, trẻ nhỏ, tất cả chung một ý chí, một niềm tin, một lý tưởng tự do.

Hòa bình trở lại trên mảnh đất diệu kỳ hình chữ S.

Những người nông dân áo vải, những em bé đã góp phần làm nên đất nước, làm nên sự hãnh diện tiếp nối muôn đời của một đất nước sẵn đương đầu với phong ba.

Nền hòa bình độc lập ấy, đã phải đổi bằng biết bao xương máu của người lính, của đồng bào.

Hỏi có sự hy sinh nào bằng anh, mất đi những phần thân thể mình, mà gượng dậy sống quật cường kiên định cho mã đến hôm nay.

Hỏi có sự hy sinh nào lớn lao bằng mẹ, lần lượt tiễn các con vào chiến trường, để rồi phải khóc thương khi các con đi rồi không về. Vọng lại phía mẹ, phía trái tim ấm nóng và nhân hậu ấy là những tin báo tử, những lời nhắn gửi mà đồng đội con mẹ mang về từ chiến trường.

Hỏi có sự hy sinh nào bằng chị, tiễn chồng trên chuyến phà bom dội, ở nhà nuôi con, làm ra hạt gạo trắng ngần nhưng đã ấp iu chan mưa, chan nắng và mồ hôi đậm đà hy vọng để chi viện cho tiền tuyến. Đồng đội mang hài cốt chồng về, chị lại là bóng mát che cho anh, ủi an anh và sống tiếp cuộc đời của anh.

Vâng, cả triệu trái tim sắt đá hy sinh như thế. Cả triệu quả tim đã chung một nhịp đập quyết tâm và hy vọng, giành lấy hòa bình.

Hôm nay, cả chục triệu gương mặt thế hệ sau, những người hưởng hòa bình nhìn về một hướng ký ức, những buổi ngày xưa vọng về, và cúi đầu tưởng nhớ, tri ân những người đã ngã xuống, đã đổ máu cho nụ cười và hạnh phúc muôn sau.

Tháng 7 tri ân cởi mở tấm lòng. Tháng ca những bài an ủi và bảo ban. Những đôi bàn tay run run xúc động của Bà mẹ Việt Nam Anh hùng khi nhận sự sẻ chia. Những đôi mắt người thương binh già ầng ậng nước cảm ơn người đồng đội giúp đỡ.

Đó hẳn là những hình ảnh đẹp, sẽ còn làm lay thức nhiều sự đồng cảm của cộng đồng xã hội.

Phải chăng, đó là những tình cảm mà những người con của đất nước bình dị dành cho nhau? Tình cảm thân thương ấy, không chỉ nói bằng một câu “lá lành đùm lá rách”, mà hơn thế còn là trách nhiệm, là việc tiếp lửa sống.

Tất thảy được chứng minh bằng những cái nắm tay thật chặt, nụ cười sáng tỏa, hay từ sâu thẳm trong ý nghĩ, đã trọn vẹn một sự kính trọng và tin tưởng./.