Ngày 6-9, TAND TP Cần Thơ xử phúc thẩm đã bác kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt, tuyên y án sơ thẩm, phạt Thái Văn Tính (18 tuổi, ngụ quận Cái Răng) một năm sáu tháng tù về tội cướp giật tài sản.

Yeu cau kiem tra loi ra 2 ten cuop - Anh 1

Yeu cau kiem tra loi ra 2 ten cuop - Anh 2

Bị cáo Thái Văn Tính tại phiên tòa phúc thẩm ngày 6-9. Ảnh: NN

Theo hồ sơ, khoảng 4 giờ ngày 3-2-2016, lực lượng cảnh sát hình sự Công an TP Cần Thơ tuần tra kiểm soát trên đường Nguyễn An Ninh (quận Ninh Kiều) phát hiện hai đối tượng có biểu hiện nghi vấn là La Nguyễn Minh Hiếu và Thái Văn Tính nên yêu cầu kiểm tra.

Hiếu và Tính vùng bỏ chạy đến giao lộ Châu Văn Liêm - Phan Đình Phùng (quận Ninh Kiều) thì bị lực lượng công an đuổi kịp, mời về trụ sở làm việc.

Quá trình điều tra, Hiếu và Tính khai khi đang chuẩn bị giật điện thoại của anh N. trước khách sạn trên đường Nguyễn An Ninh thì bị lực lượng công an yêu cầu kiểm tra nên bỏ chạy.

Ngoài ra, Hiếu và Tính còn khai nhận đã thực hiện hai vụ cướp giật khác trước đó.

Xử sơ thẩm vào ngày 11-4, TAND quận Ninh Kiều tuyên phạt cả hai mỗi bị cáo một năm sáu tháng tù theo khoản 2 Điều 136 BLHS (tình tiết định khung là dùng thủ đoạn nguy hiểm). Do các bị cáo thành khẩn, ăn năn hối cải, phạm tội khi chưa thành niên nên được giảm nhẹ một phần hình phạt.

Sau đó, bị cáo Tính kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt với lý do mình là con út trong gia đình. Hiếu không kháng cáo.

Vị đại diện VKS tại tòa phúc thẩm đề nghị tòa chuyển khung hình phạt cho các bị cáo từ khoản 2 Điều 136 BLHS (có khung hình phạt 3-10 năm tù) sang khoản 1 Điều 136 BLHS (khung hình phạt 1-5 năm tù) và đề nghị phạt mỗi bị cáo một năm tù.

Lý do vị đại diện VKS đưa ra là: Cấp sơ thẩm áp dụng tình tiết định khung đối với các bị cáo ở khoản 2 Điều 136 là dùng thủ đoạn nguy hiểm. Theo hướng dẫn về dùng thủ đoạn nguy hiểm thì trong trường hợp này, bị cáo Tính đi bộ lại giật điện thoại của bị hại chứ không phải ngồi trên xe máy đang chạy để giật điện thoại. Người bị hại cũng nằm trên xe máy chứ không phải đang chạy xe.

Tuy nhiên, tòa phúc thẩm không chấp nhận quan điểm này của VKS vì cho rằng các bị cáo liên tục dùng xe máy đi tìm tài sản để cướp giật. Lần thứ nhất, Tính ngồi sau xe do Hiếu chở đã vươn tay ra định giật điện thoại của người bên đường nhưng bị hụt. Lần thứ hai, giật điện thoại của anh A. cũng là dùng xe máy đi tìm và thấy anh A. sơ hở nên dừng xe cho Tính đi bộ lại giật rồi nhanh chân chạy đến chỗ Hiếu chờ xe để nổ máy bỏ chạy… Hành vi của bị cáo dùng xe máy đi cướp giật không chỉ gây nguy hiểm cho bị hại, bản thân bị cáo mà còn cho người đi đường trong quá trình các bị cáo trốn chạy sự truy đuổi của bị hại và người xung quanh. Từ đó tòa tuyên phạt như trên.

NHẪN NAM