Ám ảnh cuộc hôn nhân khiến tôi không thể bước tiếp

Gốc
Khi không thực sự thuộc về nhau người ta mới trân quý và yêu thương nhau hơn. Còn khi đã ràng buộc với nhau rồi, lại có thể khiến cho tình yêu mà ta từng tôn thờ rạn nứt.

Tôi kết hôn khi mới ở tuổi 23, cái tuổi còn bao mơ mộng và hoài bão. Nhưng người yêu tôi thì đã lớn tuổi nên không thể không kết hôn. Vì sợ mất anh, nên tôi đã gật đầu nhắm mắt đưa chân về nhà chồng.

Nhưng sau khi kết hôn anh cứ đi suốt. Bởi vì anh là giám đốc phụ trách các dự án bất động sản nên rất ít khi ở nhà. Tôi cũng có bầu được 2 tháng nên anh bảo tôi nghỉ việc. Một mình anh sẽ lo được hết, tôi đi làm lương cũng chỉ vài đồng thì ở nhà cho khỏe.

Nhiệm vụ của tôi là phải chăm con cho thật tốt. Còn anh tranh thủ về với hai mẹ con được 1, 2 buổi rồi lại đi ngay.

Một hôm, tôi mang quần áo lên sân thượng phơi. Tôi không để ý nước trơn ở cầu thang và bị trượt chân ngã. Con tôi đã không giữ lại được.

Đúng thời điểm này, ở công trình anh phụ trách có công nhân bị chết do tai nạn lao động không đảm bảo. Anh phải đứng ra chịu trách nhiệm toàn bộ sự việc. Chồng tôi suy sụp, nỗi đau chồng chất. Anh trở nên cáu bẳn với tôi nhiều hơn.

Anh đi uống rượu rồi chửi mắng tôi hậu đậu, vụng về, chỉ có ăn với chăm con cũng không xong. Nào là tôi ăn bám, chẳng giúp được gì cho chồng.

Ám ảnh cuộc hôn nhân khiến tôi không thể bước tiếp - Ảnh 1

Tôi câm lặng nhìn anh, đau đớn. Mất đi đứa con tôi cũng khổ tâm lắm chứ. Tạisao anh lại có thể hành hạ tôi như vậy? Tôi biết những căng thẳng và áp lực anh phải chịu. Nhưng có nhất thiết anh phải đối xử với tôi thế không?

Ngày nào cũng vậy, sáng anh đi sớm. Đêm khuya anh mới lếch thếch trở về nhà. Anh cũng mất đi một khoản tiền khá lớn để lấp liếm miệng người, để họ không giở trò với anh. Còn tôi thì anh vẫn bắt ở nhà, không cho tiếp xúc với bên ngoài.

Nhiều đêm, anh trở về nhà mùi rượu bia nồng nặc, xen lẫn mùi nước hoa lạ khiến tôi khó chịu. Anh chẳng thiết đến người vợ như tôi nữa. Biết anh đi tìm gái bên ngoài, tôi nói 1, 2 lời thì anh bắt tôi câm miệng lại. Anh, con người của ngày xưa đâu rồi? Hai vợ chồng như hai cái bóng, sống hắt hủi bên nhau. 2 năm cho cuộc hôn nhân tủi nhục, đầy những đau đớn và nước mắt.

Tôi đơn phương ly hôn nhờ vào sự can thiệp của bố mẹ. Tôi được giải thoát khỏi cảnh sống tủi nhục và đau đớn.

Đối với tôi cuộc hôn nhân này như một nỗi ám ảnh, in hằn sâu trong tâm trí khiến tôi không thể nào quên. Tôi sợ hãi mọi thứ, cuộc hôn nhân thất bại khiến tôi e dè, đề phòng tất cả.

3 năm sau, tôi cũng đã nguôi ngoai chuyện cũ. Nhưng kí ức ám ảnh vẫn ở lại trong những giấc mơ hàng đêm. Tôi cũng hay tin, chồng cũ đã kết hôn với một cô gái khác. Có lẽ, họ đang hạnh phúc bên nhau và anh đã quên một người vợ như tôi.

Giờ đây, tôi có gặp một người đàn ông khác. Anh cũng đã ly hôn với vợ vì không thể chung sống với nhau nữa. Anh quan tâm tôi từng chút một. Tôi biết anh yêu tôi, nhưng nhìn cách anh chăm sóc lại khiến tôi nhớ đến chồng cũ.

Ám ảnh cuộc hôn nhân khiến tôi không thể bước tiếp - Ảnh 2

Anh biết trong lòng tôi vẫn chưa từ bỏ được những nỗi đau, nên anh quyết tâm chờ đợi. Anh bên tôi mỗi ngày, âu yếm và dịu dàng. Anh vẫn cố gắng kiên trì mong tôi sẽ nhận lời cầu hôn của anh. Suốt 5 năm sống trong Sài Gòn, anh là người duy nhất bên tôi.

Tôi biết anh là người chân thành và sống nặng tình cảm. Nhưng tôi vẫn từ chối anh. Không phải vì tôi không yêu anh. Một lần đau đớn trong hôn nhân khiến tôi không thể đi tiếp.

Giờ đây tôi chỉ muốn được tự do, tự tại. Tôi không muốn phải trói mình trong một sự ràng buộc nào đó. Có lẽ như vậy lại tốt hơn. Khi không thực sự thuộc về nhau người ta mới trân quý và yêu thương nhau hơn.

Còn khi đã ràng buộc với nhau rồi, lại có thể khiến cho tình yêu mà ta từng tôn thờ rạn nứt. Bởi vì không ai hoàn hảo cả. Không ai có thể sống với một người cứ ôm mãi những đau thương. Vậy nên, hãy cứ yêu thôi, đừng ràng buộc nhau có khi lại lựa chọn tốt nhất cho tôi.

Tin nóng

Tin mới