Đăng nhập

Đăng nhập để trải nghiệm thêm những tính năng hữu ích
Zalo

“Bó tay” với ghe bảy không

Gốc

(ĐSCT) Hàng trăm ngàn chiếc ghe, tàu lưu thông trên khắp tuyến sông rạch ở đồng bằng sông Cửu Long nhưng chủ phương tiện không có miếng giấy lận lưng. Khi cảnh sát đường thủy kiểm tra, chủ ghe gãi đầu than không tiền đóng phạt, còn cảnh sát đường thủy tuần tra thì lắc đầu ngao ngán.

(ĐSCT) Hàng trăm ngàn chiếc ghe, tàu lưu thông trên khắp tuyến sông rạch ở đồng bằng sông Cửu Long nhưng chủ phương tiện không có miếng giấy lận lưng. Khi cảnh sát đường thủy kiểm tra, chủ ghe gãi đầu than không tiền đóng phạt, còn cảnh sát đường thủy tuần tra thì lắc đầu ngao ngán.

Nước vừa lớn thì dòng sông Tiền trở nên náo nhiệt. Trên luồng chính, những chiếc tàu buôn, tàu vận tải to đùng đậu chờ nước lớn rì rì nổ máy nhổ neo lên đường. Trong các con rạch nhỏ phía cù lao Đồng Phú, Bình Hòa Phước miệt Long Hồ (tỉnh Vĩnh Long), những đoàn ghe máy của nhà vườn chở đầy ắp trái cây phăng phăng xé nước vọt ra sông lớn. Từ phía bên kia vàm Dinh Cậu (xã Hòa Khánh, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang) tàu kiểm soát giao thông đường thủy lưu động của Phòng Cảnh sát đường thủy Công an Tiền Giang lao vút ra giữa dòng sông Tiền ầm ào sóng nước, bắt đầu một ngày kiểm tra an toàn giao thông.

Chủ ghe Phạm Văn Nguyên gãi đầu khi bị kiểm tra

Chúng tôi lấy làm lạ khi hai chiếc canô của cảnh sát đường thủy chỉ tập trung kiểm tra các phương tiện vận tải lớn, còn những chiếc ghe nhỏ trọng tải khoảng 20 - 30 tấn trở xuống thì các chiến sĩ cảnh sát cho qua. Thượng úy Lưu Quang Nhân vừa điều khiển chiếc canô tránh những con sóng lớn vừa cười nói: “Không có thời gian để kiểm tra mấy chiếc ghe nhỏ đó đâu, mà có phất cờ hiệu kiểm tra thì họ cũng chẳng có gì trình báo, phần lớn là... ghe “mình không”. Tôi ngạc nhiên, hỏi ghe “mình không” là sao, một chiến sĩ giải thích: “Mình không là không đăng ký, không đăng kiểm, không bằng thuyền trưởng, không bằng máy trưởng, không đảm bảo thiết bị an toàn giao thông đường thủy và... không có tiền đóng phạt”.

Như để chứng minh, canô tiến đến một chiếc ghe trọng tải khoảng 20 tấn đang ì ạch chạy ngược dòng nước xiết, phun khói đen mù mịt mặt sông. Khi ra hiệu lệnh dừng và kiểm tra giấy tờ, chủ ghe Phạm Văn Nguyên (xã Đồng Phú, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long) gãi đầu gãi tai, nhăn nhó: “Mấy anh thông cảm, ghe cũ quá, không có giấy tờ đăng ký, đăng kiểm”. Hỏi bằng cấp cần thiết (tài công, máy trưởng), ông Nguyên ú ớ: “Trời, đăng ký đăng kiểm còn không có thì làm sao có bằng tài công, máy trưởng”. Khi bị lập biên bản tạm giữ phương tiện và yêu cầu về Phòng Cảnh sát đường thủy Công an Tiền Giang đóng phạt, ông Nguyên nhăn nhó: “Mới ra chở cát thuê được một chuyến, chưa lấy được đồng tiền công nào thì đã bị bắt rồi, tiền đâu mà nộp phạt”... Những trường hợp ghe “mình không” như ông Nguyên nếu kiểm tra thì... nhiều vô số. Trạm lưu động nên hoạt động trên địa bàn rất rộng, từ sông Tiền vô tới các khu vực sâu trong ruột Đồng Tháp Mười như Mỹ Trung, Hậu Mỹ Bắc (huyện Cái Bè), Mỹ Phước Tây (Cai Lậy), Tân Hòa Tây (Tân Phước). Theo các chiến sĩ giao thông, ở những con sông lớn như sông Tiền, kiểm tra 10 chiếc ghe thì có 4 - 5 chiếc “mình không”, nhưng càng vô vùng sâu Đồng Tháp Mười loại ghe này càng nhiều, kiểm 10 chiếc thì hết 7 - 8 chiếc ghe không giấy tờ.

Thiếu tá Nguyễn Thành Liêm, Đội trưởng Tham mưu tổng hợp của Phòng Cảnh sát đường thủy Tiền Giang, nói: Theo thống kê, tại Tiền Giang có hơn 63.000 phương tiện giao thông thủy nhưng chưa đến 50% đăng ký, đăng kiểm. Ở Cần Thơ, tổng số phương tiện giao thông thủy hơn 66.000 chiếc nhưng còn hơn 20.000 chiếc chưa đăng ký, đăng kiểm. Tại Vĩnh Long, Ban An toàn giao thông cho biết toàn tỉnh có hơn 17.000 ghe, tàu phải đăng ký đăng kiểm nhưng đến nay chỉ mới có khoảng 13.700 chiếc đăng ký, số đăng kiểm không đáng kể. Theo lực lượng Cảnh sát giao thông đường thủy các tỉnh khu vực đồng bằng sông Cửu Long, chuyện không chấp hành đăng ký đăng kiểm thuộc về ý thức của chủ phương tiện, bởi lệ phí đăng ký, đăng kiểm chỉ khoảng hơn 100.000 đồng/chiếc. Những địa phương đường sá xa xôi cách trở, ngành giao thông tổ chức nhiều đợt đăng ký đăng kiểm đến tận huyện nhưng... không ai thèm đến đăng ký. Nhiều trường hợp chủ phương tiện đến đăng ký, đăng kiểm lấy lệ, ra về không thèm lấy sổ đăng ký. Không đăng ký, đăng kiểm phương tiện nên các chủ ghe, tàu cũng không thèm học, thi lấy bằng điều khiển tàu sông và bằng máy trưởng mặc dù những loại giấy tờ trên là quy định bắt buộc khi điều khiển ghe, tàu lưu thông trên sông rạch. Thượng tá Nguyễn Văn Hùng, Trưởng phòng Cảnh sát đường thủy Công an tỉnh Tiền Giang, cho biết ngành đã phối hợp với các địa phương sử dụng mọi biện pháp để tuyên truyền, động viên người dân đăng ký, đăng kiểm phương tiện giao thông thủy và học, thi lấy bằng thuyền trưởng, máy trưởng, tài công... nhưng ít người quan tâm, đặc biệt là đối với các loại phương tiện có trọng tải từ 40 tấn trở xuống.

Theo đó, hiện nay mỗi khi gặp ghe “mình không” dưới năm tấn thì xử phạt 75.000 đồng, buộc làm cam kết đăng ký; ghe trên năm tấn xử phạt 400.000 đồng, giữ phương tiện tạm thời. “Nhưng ai cũng than nghèo, không tiền nộp phạt, tàu tuần tra thì không có điều kiện giữ phương tiện, nên khó xử lý”, ông Nhân nói. Ngay tại Phòng cảnh sát đường thủy các tỉnh, chuyện tạm giữ phương tiện vi phạm cũng gay go vì không có bến bãi đủ rộng để tạm giữ hàng ngàn ghe, tàu vi phạm, không có lực lượng để suốt ngày đêm trông giữ máy móc của những phương tiện vi phạm và... tát nước để ghe không bị chìm. Tạm giữ phương tiện mà để tàu, ghe bị vô nước chìm, mất máy móc, chân vịt là cảnh sát đường thủy phải đền. Cho nên lâu nay mỗi khi gặp ghe, tàu “mình không” thì lực lượng tuần tra đều chọn giải pháp nhắc nhở rồi... cho đi tiếp.

Nguồn Công An TP.HCM: http://www.congan.com.vn/?catid=707&id=432578&mod=detnews&p=