Cẩn trọng khi 'nới lỏng' tiền tệ

Gốc
Nửa đầu năm 2017, kinh tế tăng trưởng khá chậm, các nhà điều hành đang “gánh” áp lực rất lớn khi hướng tới mục tiêu tăng trưởng ở mức 6,7% như yêu cầu của Chính phủ. Có lẽ, đây cũng là lý do mà Thủ tướng Chính phủ yêu cầu Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (NHNN) cần nỗ lực để đạt được mục tiêu tăng trưởng tín dụng (TTTD) 21% cho cả năm, cao hơn khoảng 3% so mục tiêu đặt ra hồi đầu năm và là mức cao nhất trong ba năm trở lại đây.

Cẩn trọng khi 'nới lỏng' tiền tệ - Ảnh 1

Theo Hãng tư vấn Bất động sản (BĐS) JLL Việt Nam, nền kinh tế Việt Nam vẫn duy trì mức tăng trưởng ổn định nhưng đạt được mục tiêu tăng trưởng GDP khoảng 6,7% vào cuối năm sẽ là một thách thức, do mức tăng trưởng là tương đối chậm trong những tháng đầu năm. Tính đến quý II-2017, tăng trưởng GDP của Việt Nam là 5,7%.

Theo đánh giá của Ngân hàng HSBC, hiện lạm phát của Việt Nam đang được duy trì ở mức độ khá hợp lý 2,5% (tính đến tháng 7-2017). Chỉ số Nhà quản trị mua hàng ngành sản xuất (PMI) tăng chậm lại trong tháng 7-2017 (chỉ đạt 51,7 điểm) đã gia tăng thêm nhu cầu bổ sung một “chất kích thích mới” cho nền kinh tế. Với việc chính sách tài khóa đang bị giới hạn bởi nợ công đã ở mức cao thì ngoài việc “nới lỏng” tiền tệ, dường như không còn công cụ nào khác để có thể “tăng nhiệt” cho nền kinh tế trong ngắn hạn.

Đối với giới quan sát, động thái “nới lỏng” tiền tệ của Chính phủ là tín hiệu khá tích cực. Nhờ đó, các doanh nghiệp (DN), thị trường chứng khoán và BĐS có thêm nguồn vốn lên đến hàng trăm nghìn tỷ đồng để có thể đầu tư hay mở rộng quy mô kinh doanh.

Thực tế, Việt Nam cũng không phải là quốc gia duy nhất trong khu vực có động thái “nới lỏng” tiền tệ. Mới đây, Indonesia đã cắt giảm lãi suất thêm 25 điểm phần trăm xuống chỉ còn 4,5% để thúc đẩy tăng trưởng khi nhận thấy nguy cơ phục hồi chậm của nền kinh tế toàn cầu và đặc biệt là nguy cơ đến từ chính sách bảo hộ thương mại ngày càng gia tăng của các nền kinh tế lớn.

Dù vậy, không phải không có những lo ngại chung quanh các động thái mới từ phía nhà điều hành. Năm 2016, tốc độ TTTD của Việt Nam đạt khoảng 18,71%, cao hơn ba lần so tốc độ tăng trưởng GDP. Trong năm nay, nếu TTTD tiếp tục duy trì ở mức quá cao 18-21% trong khi hiệu quả sử dụng đồng vốn vẫn như cũ thì rất dễ dẫn đến các hệ lụy xấu. Trong khu vực Đông - Nam Á, ngoại trừ Philippines, hầu hết các quốc gia khác như: Thái-lan, Malaysia... đều có tốc độ TTTD thấp hơn Việt Nam khá nhiều (chỉ khoảng 6-7%). Ngay cả Philippines, dù tốc độ TTTD khá cao tương tự như Việt Nam nhưng Ngân hàng T.Ư quốc gia này đã bắt đầu bày tỏ lo ngại về độ “nóng” của nền kinh tế và và chất lượng tín dụng. Mục tiêu TTTD của đảo quốc này chỉ là trong khoảng 6,5% - 7,5% năm nay.

Ở Việt Nam, về cơ bản, nợ xấu trong hệ thống NH và “sức khỏe” của các DN nhà nước vẫn chưa được giải quyết triệt để. Việc bơm thêm một lượng vốn vào nền kinh tế mà không kiểm soát tốt rất dễ dẫn đến dòng vốn chảy vào các lĩnh vực dễ đầu cơ như: chứng khoán, BĐS... tiềm ẩn nguy cơ “bong bóng”.

Nhưng đáng lo ngại nhất có lẽ sẽ nằm ở nhân tố tỷ giá. Còn nhớ cuối năm 2016, vì đồng USD tăng giá và lo ngại bất ổn chính trị leo thang trong khu vực, hàng loạt đồng tiền trong khu vực như: đồng bath, đồng ringgit... bị mất giá khiến cho dòng vốn đầu tư nước ngoài (FDI) thoái mạnh khỏi khu vực.

Tuy chịu nhiều áp lực nhưng nhờ sự trợ lực tích cực của dòng vốn FDI và một phần từ kiều hối nên VND của Việt Nam chỉ chịu mất giá ở mức vừa phải. Nhưng cuối năm nay, xu thế mạnh lên của đồng USD dự kiến sẽ tiếp tục khi Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) có kế hoạch tăng thêm lãi suất. Dòng vốn FDI vào Việt Nam đang duy trì ở mức khả quan, nhưng không vì thế mà tỷ giá không chịu áp lực lớn, nhất là khi cán cân thương mại bất ngờ diễn biến xấu trong nửa đầu năm nay.

Ngoài ra, “sóng ngầm” lạm phát có thể quay trở lại. Tuy đang được kiểm soát tốt trong các tháng đầu năm nhưng trên thực tế chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tháng 7-2017 tăng 0,11% so tháng trước, đánh dấu lần đầu tiên lạm phát tăng trở lại sau ba tháng suy giảm trước đó.

Theo đánh giá của Ngân hàng HSBC, lạm phát cuối năm vẫn còn chịu rủi ro khi chi phí y tế tiếp tục gia tăng mạnh. Khoản mục này đã tăng 47% so cùng kỳ năm trước, dự kiến sẽ tăng mạnh trong các tháng cuối năm khi Chính phủ đang giảm dần các khoản hỗ trợ.

Đặt trong bối cảnh có nhiều thuận lợi và thách thức đan xen hiện nay, sẽ rất khó khăn cho Chính phủ có thể hài hòa được mục tiêu tăng trưởng và ổn định vĩ mô. Nên chăng cần có một sự thận trọng hơn trong chính sách, trong đó đặt trọng tâm ưu tiên vào các mục tiêu cải cách, cắt giảm thủ tục hành chính, đầu tư vào cơ sở hạ tầng để tạo bàn đạp tăng trưởng cao hơn trong trung và dài hạn.

Thực tế, kết quả tăng trưởng trong các năm qua của Việt Nam cũng không phải quá tệ. Theo ông Stephen Wyatt, Tổng Giám đốc Hãng tư vấn BĐS JLL Việt Nam, mặc dù có giảm tốc độ trong các năm gần đây, nhưng tăng trưởng hằng năm của Việt Nam vẫn được đánh giá là khá cao và vượt trội so nhiều quốc gia láng giềng.

Theo Hãng tư vấn Bất động sản (BĐS) JLL Việt Nam, nền kinh tế Việt Nam vẫn duy trì mức tăng trưởng ổn định nhưng đạt được mục tiêu tăng trưởng GDP khoảng 6,7% vào cuối năm sẽ là một thách thức, do mức tăng trưởng là tương đối chậm trong những tháng đầu năm. Tính đến quý II-2017, tăng trưởng GDP của Việt Nam là 5,7%.

Theo đánh giá của Ngân hàng HSBC, hiện lạm phát của Việt Nam đang được duy trì ở mức độ khá hợp lý 2,5% (tính đến tháng 7-2017). Chỉ số Nhà quản trị mua hàng ngành sản xuất (PMI) tăng chậm lại trong tháng 7-2017 (chỉ đạt 51,7 điểm) đã gia tăng thêm nhu cầu bổ sung một “chất kích thích mới” cho nền kinh tế. Với việc chính sách tài khóa đang bị giới hạn bởi nợ công đã ở mức cao thì ngoài việc “nới lỏng” tiền tệ, dường như không còn công cụ nào khác để có thể “tăng nhiệt” cho nền kinh tế trong ngắn hạn.

Đối với giới quan sát, động thái “nới lỏng” tiền tệ của Chính phủ là tín hiệu khá tích cực. Nhờ đó, các doanh nghiệp (DN), thị trường chứng khoán và BĐS có thêm nguồn vốn lên đến hàng trăm nghìn tỷ đồng để có thể đầu tư hay mở rộng quy mô kinh doanh.

Thực tế, Việt Nam cũng không phải là quốc gia duy nhất trong khu vực có động thái “nới lỏng” tiền tệ. Mới đây, Indonesia đã cắt giảm lãi suất thêm 25 điểm phần trăm xuống chỉ còn 4,5% để thúc đẩy tăng trưởng khi nhận thấy nguy cơ phục hồi chậm của nền kinh tế toàn cầu và đặc biệt là nguy cơ đến từ chính sách bảo hộ thương mại ngày càng gia tăng của các nền kinh tế lớn.

Dù vậy, không phải không có những lo ngại chung quanh các động thái mới từ phía nhà điều hành. Năm 2016, tốc độ TTTD của Việt Nam đạt khoảng 18,71%, cao hơn ba lần so tốc độ tăng trưởng GDP. Trong năm nay, nếu TTTD tiếp tục duy trì ở mức quá cao 18-21% trong khi hiệu quả sử dụng đồng vốn vẫn như cũ thì rất dễ dẫn đến các hệ lụy xấu. Trong khu vực Đông - Nam Á, ngoại trừ Philippines, hầu hết các quốc gia khác như: Thái-lan, Malaysia... đều có tốc độ TTTD thấp hơn Việt Nam khá nhiều (chỉ khoảng 6-7%). Ngay cả Philippines, dù tốc độ TTTD khá cao tương tự như Việt Nam nhưng Ngân hàng T.Ư quốc gia này đã bắt đầu bày tỏ lo ngại về độ “nóng” của nền kinh tế và và chất lượng tín dụng. Mục tiêu TTTD của đảo quốc này chỉ là trong khoảng 6,5% - 7,5% năm nay.

Ở Việt Nam, về cơ bản, nợ xấu trong hệ thống NH và “sức khỏe” của các DN nhà nước vẫn chưa được giải quyết triệt để. Việc bơm thêm một lượng vốn vào nền kinh tế mà không kiểm soát tốt rất dễ dẫn đến dòng vốn chảy vào các lĩnh vực dễ đầu cơ như: chứng khoán, BĐS... tiềm ẩn nguy cơ “bong bóng”.

Nhưng đáng lo ngại nhất có lẽ sẽ nằm ở nhân tố tỷ giá. Còn nhớ cuối năm 2016, vì đồng USD tăng giá và lo ngại bất ổn chính trị leo thang trong khu vực, hàng loạt đồng tiền trong khu vực như: đồng bath, đồng ringgit... bị mất giá khiến cho dòng vốn đầu tư nước ngoài (FDI) thoái mạnh khỏi khu vực.

Tuy chịu nhiều áp lực nhưng nhờ sự trợ lực tích cực của dòng vốn FDI và một phần từ kiều hối nên VND của Việt Nam chỉ chịu mất giá ở mức vừa phải. Nhưng cuối năm nay, xu thế mạnh lên của đồng USD dự kiến sẽ tiếp tục khi Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) có kế hoạch tăng thêm lãi suất. Dòng vốn FDI vào Việt Nam đang duy trì ở mức khả quan, nhưng không vì thế mà tỷ giá không chịu áp lực lớn, nhất là khi cán cân thương mại bất ngờ diễn biến xấu trong nửa đầu năm nay.

Ngoài ra, “sóng ngầm” lạm phát có thể quay trở lại. Tuy đang được kiểm soát tốt trong các tháng đầu năm nhưng trên thực tế chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tháng 7-2017 tăng 0,11% so tháng trước, đánh dấu lần đầu tiên lạm phát tăng trở lại sau ba tháng suy giảm trước đó.

Theo đánh giá của Ngân hàng HSBC, lạm phát cuối năm vẫn còn chịu rủi ro khi chi phí y tế tiếp tục gia tăng mạnh. Khoản mục này đã tăng 47% so cùng kỳ năm trước, dự kiến sẽ tăng mạnh trong các tháng cuối năm khi Chính phủ đang giảm dần các khoản hỗ trợ.

Đặt trong bối cảnh có nhiều thuận lợi và thách thức đan xen hiện nay, sẽ rất khó khăn cho Chính phủ có thể hài hòa được mục tiêu tăng trưởng và ổn định vĩ mô. Nên chăng cần có một sự thận trọng hơn trong chính sách, trong đó đặt trọng tâm ưu tiên vào các mục tiêu cải cách, cắt giảm thủ tục hành chính, đầu tư vào cơ sở hạ tầng để tạo bàn đạp tăng trưởng cao hơn trong trung và dài hạn.

Thực tế, kết quả tăng trưởng trong các năm qua của Việt Nam cũng không phải quá tệ. Theo ông Stephen Wyatt, Tổng Giám đốc Hãng tư vấn BĐS JLL Việt Nam, mặc dù có giảm tốc độ trong các năm gần đây, nhưng tăng trưởng hằng năm của Việt Nam vẫn được đánh giá là khá cao và vượt trội so nhiều quốc gia láng giềng.

Tin nóng

Tin mới