Đăng nhập

Đăng nhập để trải nghiệm thêm những tính năng hữu ích
Zalo

Cho thân chủ vay tiền hay “dụ” ký khống?

Báo Pháp Luật TP.HCM
Gốc

Hai bản án sơ, phúc thẩm tuyên luật sư thắng kiện vừa bị chánh án TAND tối cao kháng nghị giám đốc thẩm.

Chánh án TAND tối cao vừa quyết định kháng nghị giám đốc thẩm một vụ luật sư kiện thân chủ theo hướng hủy cả hai bản án sơ, phúc thẩm để xử lại vì còn nhiều điểm chưa rõ. Cạnh đó, chánh án TAND tối cao cũng ra quyết định tạm đình chỉ việc thi hành bản án phúc thẩm cho đến khi có quyết định giám đốc thẩm. Đâu là sự thật? Tháng 1-2006, luật sư V.T.V (Đoàn luật sư TP.HCM) đã khởi kiện ra TAND quận Gò Vấp đòi nợ thân chủ là bà T.T.K.P. Luật sư cung cấp cho tòa giấy nợ có chữ ký, điểm chỉ xác nhận của bà P. với nội dung cho bà P. vay 400 triệu đồng, lãi suất 1%/tháng. Theo luật sư, ông giúp đỡ vì động lòng trước hoàn cảnh khó khăn của thân chủ. Ngược lại, bà P. trình bày một sự thật khác hẳn: Năm 2002, chồng bà mất, để lại hai căn nhà ở Gò Vấp và Tân Bình. Vì có tranh chấp giữa các đồng thừa kế nên bà nhờ luật sư V. bảo vệ quyền lợi. Luật sư hứa giúp bà nhận được căn nhà ở Gò Vấp với mức thù lao 30 triệu đồng, còn nếu bà muốn được chia thêm một phần căn nhà ở Tân Bình thì phải chi cho ông 30% giá trị tài sản. Bà P. đồng ý, đưa trước cho luật sư 30 triệu đồng. Với căn nhà ở Tân Bình, luật sư yêu cầu bà ký vào giấy vay 300 triệu đồng thay cho thỏa thuận chia giá trị tài sản. Nghe lời, bà đã ký và lăn tay vào giấy nợ khống. Cầm 30 triệu đồng rồi, luật sư không đoái hoài gì, mặc bà “tự bơi”. Đến khi bà thỏa thuận được với các đồng thừa kế về việc chia căn nhà ở Tân Bình thì luật sư bảo bà bồi dưỡng 100 triệu đồng. Bà phản đối thì luật sư hạ xuống còn 50 triệu đồng. Muốn êm chuyện, bà hẹn chừng nào lấy được tiền thừa kế sẽ đưa và yêu cầu luật sư trả lại giấy nợ khống. Luật sư cho biết đã xé bỏ nhưng vài ngày sau lại bắt bà phải đưa đủ 50 triệu đồng trong một tháng, nếu không sẽ đem giấy nợ khống ra kiện đòi. Bà P. tố cáo luật sư V. ra Công an quận Tân Bình. Đối chất tại công an, luật sư khai có nhận làm đại diện theo ủy quyền cho bà P. để giải quyết tranh chấp thừa kế với thù lao 30 triệu đồng và tiền bồi dưỡng 300 triệu đồng. Ông cũng khai không có chuyện bắt bà P. ký vào giấy nợ 300 triệu đồng nhưng có cho bà vay tiền mà không nhớ rõ là bao nhiêu... Chỉ ba ngày sau khi Công an quận Tân Bình có quyết định không khởi tố vụ án hình sự, luật sư V. đã kiện bà P. ra tòa như đã nói ở trên. Thân chủ thua kiện Tại tòa, bà P. nói mình chỉ ký vào giấy nợ khống 300 triệu đồng chứ không biết gì về giấy nợ 400 triệu đồng mà luật sư V. nộp cho tòa nên yêu cầu tòa trưng cầu giám định. Trong quá trình giải quyết án sau đó, hai cấp tòa sơ, phúc thẩm đã trưng cầu giám định tổng cộng ba lần. Ba kết quả giám định đều bất lợi cho bà P.: Theo kết quả giám định lần đầu, chữ viết trên giấy vay tiền đứng tên TTKP với các tài liệu khác do bà P. viết là cùng một người viết ra. Theo kết quả giám định lần hai, chữ ký mang tên TTKP trên giấy vay tiền với chữ ký dùng so sánh là do một người ký. Theo kết quả giám định lần ba, chữ viết, chữ ký và dấu điểm chỉ của bà P. trong giấy vay tiền so với các mẫu so sánh là do cùng một người viết, ký, điểm chỉ ra. Vì thế, cả TAND quận Gò Vấp lẫn TAND TP đều tuyên buộc bà P. phải trả cho luật sư V. 550 triệu đồng cả gốc lẫn lãi. Hủy án vì chưa rõ Theo quyết định kháng nghị mới đây của chánh án TAND tối cao, về hình thức, toàn bộ hồ sơ vụ án không có biên bản giao, nhận đối tượng giám định giữa tòa các cấp sơ, phúc thẩm với cơ quan giám định chuyên môn là vi phạm tố tụng. Về nội dung, lời bà P. khai về việc viết, ký, điểm chỉ vào giấy vay khống 300 triệu đồng không thống nhất: Khi thì khai giấy vay do luật sư V. viết còn bà ký, điểm chỉ, lúc lại khai do bà viết, ký và điểm chỉ. Đặc biệt, lời khai của luật sư V. cũng có nhiều mâu thuẫn. Thứ nhất là về động cơ cho vay, lúc ông nói do động lòng trước hoàn cảnh khó khăn của thân chủ, lúc lại khai do bà P. có cửa hàng tạp hóa và sẽ được hưởng tài sản chia thừa kế. Thứ hai, tại công an, ông khai không nhớ cho bà P. vay bao nhiêu và các biên nhận đều đã bị mất. Vậy mà sau khi có quyết định không khởi tố vụ án hình sự, ông lại cung cấp được ngay giấy vay tiền cho tòa. Ngoài tờ giấy này, ông không xuất trình được các giấy tờ nào khác có liên quan. Những điểm chưa rõ trên đều chưa được hai cấp tòa sơ, phúc thẩm xác minh. Vì vậy, chánh án TAND tối cao cho rằng việc hai cấp tòa chỉ dựa vào giấy vay tiền và kết luận giám định để buộc bà P. phải trả nợ là chưa thật vững chắc, chưa đánh giá toàn diện chứng cứ. Quan trọng hơn, hai cấp tòa vẫn chưa làm rõ được sự liên quan giữa giấy vay tiền và hợp đồng thù lao bồi dưỡng như hai bên đương sự thừa nhận... Thắng kiện nhưng bị xóa tên Năm 2006, ông Đ.T.L ngụ quận 5 (TP.HCM) đã bị luật sư V.N.A kiện ra TAND quận 5 đòi món nợ 150 lượng vàng. Tại tòa, ông L. khẳng định khoản nợ này thực chất là thù lao để luật sư lo thủ tục, chi phí hợp thức hóa giấy tờ nhà cho ông. Để ràng buộc, luật sư đã yêu cầu ông ký giấy nợ khống 150 lượng vàng. Làm xong giấy tờ nhà, phát hiện khoản thù lao mà luật sư đòi là quá cao nên ông không trả và bị kiện. TAND quận 5 đã buộc ông L. phải trả cho luật sư A. 171 lượng vàng cả gốc lẫn lãi. Ông L. kháng cáo, được TAND TP.HCM hủy án. Xử sơ thẩm lần hai, hai bên đã thỏa thuận là ông L. trả cho luật sư hơn 1,2 tỷ đồng (khoảng 100 lượng vàng). Sau vụ này, dù thắng kiện nhưng luật sư A. đã bị Đoàn luật sư TP xóa tên vì đưa ra mức thù lao quá cao và “dụ” thân chủ ký giấy nợ thay cho khoản thù lao thỏa thuận là vi phạm đạo đức nghề nghiệp.

Nguồn PLO: http://www.phapluattp.vn/news/toa-an/view.aspx?news_id=262358