Chuyện đời của vị lương y hơn 40 năm chữa bệnh miễn phí cho người nghèo

Gốc
Gần 40 năm qua, bất kể ngày nắng hay ngày mưa, vị lương y già vẫn cần mẫn lên đường chạy chữa cho những bệnh nhân của mình. Với những người dân nghèo may mắn được ông cứu chữa, hình ảnh của ông đã ăn sâu vào tâm thức của họ với cái tên đầy trân trọng: “Thầy thuốc của tấm lòng”.

Cơ duyên bất ngờ với y thuật

Vị lương y mà chúng tôi nhắc đến ở trên chính là ông Nguyễn Trúc (67 tuổi, trú thôn Phước Ấm, xã Bình Triều, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam). Một chút tình cờ đưa chúng tôi đến thăm phòng khám của lương y Nguyễn Trúc. Tiếp chúng tôi sau những phút nghỉ ngơi dang dở khi khám bệnh cho mọi người, lương y Trúc tâm sự nhiều về nửa đời cứu giúp người của mình cũng như cái duyên đưa ông đến với nghiệp y.

Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cuộc sống khốn khó từ thuở cơ hàn khiến cậu bé Trúc thấu hiếu sự đói khổ và bệnh tật. Cũng chính từ đây, ước mơ theo nghiệp y để giúp đỡ mọi người được nhen nhóm trong lòng ông. Những năm tháng sau, ông theo học hai người dượng của mình là thầy thuốc Đông y và Tây y. Được cả hai người truyền dạy y thuật, lương y Trúc nỗ lực học tập. Thuở ban đầu, tưởng chừng như Đông y, Tây y là đối lập xung khắc khó hòa nhập nhưng rồi sau nhiều năm cần mẫn cùng sự chỉ dạy của “hai người thầy”, ông thấu hiểu căn cốt của y thuật, kết hợp Đông - Tây y đúc kết nên y thuật riêng cho mình.

Trong thời chiến, nhận thấy sự cần thiết của việc cứu chữa bệnh, cộng thêm những kinh nghiệm ông học hỏi được bấy lâu nên từ năm 1965 đến 1975, lương y Nguyễn Trúc tham gia làm nhiệm vụ chữa bệnh quân dân y phối hợp ở BV Thăng Bình, Quảng Nam. Chặng đường bốc thuốc, châm cứu đó giúp ông hiểu thêm về y học cổ truyền cũng như sâu sát hơn về các loại bệnh.Ước muốn được khám chữa bệnh nhiều hơn cho mọi người sau giải phóng càng khiến ông thôi thúc suy nghĩ. Trầm ngâm sau chén trà ấm, ông chia sẻ: “Thế là phòng khám Tinh Quang Đường ra đời với ý nghĩa mang y thuật như ngôi sao sáng cứu giúp mọi người. Kể từ đó đến nay đã gần 40 năm rồi. Chừng ấy năm, thầy gắn bó với nghiệp y”. Hỏi ra mới thấu hiểu hết cái tâm của vị lương y già, khi Tinh Quang Đường của ông đa phần dành cho những người nghèo khó gần xa.

Một đời cứu chữa bệnh miễn phí

Với lương y Nguyễn Trúc, một ngày còn khỏe mạnh là một ngày ông còn cứu người, với những ai khó khăn ông không đòi hỏi một đồng tiền chữa bệnh, có chăng chỉ là vài ba chục tiền thuốc thảo dược mà ông cất công tìm mua nhiều nơi. Còn về châm cứu, bấm huyệt hay những bài thuốc sẵn có trong nhà thì ông nhất quyết không lấy một đồng. Ông bộc bệnh: “Bệnh nhân nghèo mà lại ở xa cả, có khi họ phải đi từ sáng sớm nữa. Thầy giúp họ xem như giúp cái tiền tàu xe thôi chứ có gì to tát. Hơn nữa việc bấm huyệt, châm cứu là nghề của thầy mà, mong sao bà con mạnh khỏe là vui rồi”.

Với những bệnh nhân nghèo ở xa, thầy luôn muốn giữ họ lại nhà nhằm chăm bệnh được kỹ hơn, âu cũng vì không muốn họ đi lại tốn kém. Tại đây, thầy Trúc bố trí sẵn phòng trong nhà mình cho người bệnh rồi lo ăn uống cho bệnh nhân. Mọi chi tiêu ông đều không tính một đồng. Bệnh nhân đến đây được ông bấm huyệt, châm cứu vài ngày nếu như nhẹ, còn bệnh nặng thì nán ở lại nhà ông lâu hơn để chữa trị. Ông kể: “Cụ Lữ Thị Toán (83 tuổi, xã Bình Giang), bị liệt 4 năm nay phải nằm 1 chỗ không đi lại được, nhờ vào châm cứu, sử dụng thảo dược mà bây giờ bệnh cụ khỏi hẳn, ăn uống và đi lại bình thường, điều này khiến thầy rất mừng”. Còn về phần theo dõi người bệnh thì quả thật hiếm có ai tỉ mỉ như lương y Trúc. Cuốn sổ ghi bệnh lý, bệnh nhân của ông dày cộm được ông chép chi tiết từng bệnh nhân. Có nhiều người gần 30 năm rồi mà bệnh án ông vẫn còn giữ, khi đến chỉ cần nhắc qua thời gian khám là ông có thể tìm lại để theo dõi bệnh một cách tốt nhất. Cũng như vậy với bệnh nhân của mình, mọi thông tin được ông gói ghém cẩn thận cùng số điện thoại của mình giao cho họ. Ông kể lại: “Thầy lưu lại mọi thứ của mọi người bệnh, khi khám bệnh thì chỉ rõ cho họ biết bệnh tình và nói qua về cách chữa cũng như sách vở cho họ hiểu. Đồng thời khi kê đơn, bốc thuốc đều cho họ một toa đơn nhằm lúc khác có thể ra hiệu thuốc bốc chứ không nhất nhất phải đến thầy. Mình làm thầy chữa bệnh chứ phải ông bán thuốc đâu mà giấu giếm thuốc”.

Chuyện đời của vị lương y hơn 40 năm chữa bệnh miễn phí cho người nghèo - Ảnh 1

Lương y Nguyễn Trúc trò chuyện với PV.

Đến tận nhà người nghèo trị bệnh

Lật giở cuốn sổ dày cộm ghi tên tuổi, ngày tháng khám của các bệnh nhân, lương y Trúc tâm sự: “Sổ để theo dõi bệnh tình của họ. Nhiều khi trong này ghi ngày tái khám mà họ không đến là thầy lại tìm về. Thầy cũng nhàn nhã, mà vừa đi vừa để học nữa”. Nghe ông tâm sự mà chúng tôi không khỏi bất ngờ, sự chân thành đến chính tấm lòng của vị lương y khiến ông không quản ngại khó khăn tìm về với từng người bệnh để rồi nhận thấy bệnh nhân của mình khỏe hay đôi lời cảm ơn như món quà quý giá nhất.

Với người dân nơi đây, hơn 40 năm qua, hình ảnh ông lương y già trên chiếc xe đạp cà tàng rong ruổi khắp mọi miền của mảnh đất xứ Quảng đã ăn sâu vào tâm trí họ. Ông Nguyễn Công, Chủ tịch UBND xã Bình Triều (huyện Thăng Bình) cho biết: “Lương y Nguyễn Trúc là người thầy mẫu mực có tâm với bà con nghèo gần xa. Việc làm của ông luôn được người bệnh tin yêu và quý mến”. Còn với hai chị em bà Nguyễn Thị Chính (82 tuổi) và bà Nguyễn Thị Chinh (81 tuổi) cùng trú tại xã Bình Triều (huyện Thăng Bình) thì: “Hoàn cảnh chúng tôi đói khổ may nhờ thầy Trúc tận tình chữa trị cho chứ không thì cũng chẳng bám víu vào đâu”.

Đó là khi bà Chính bị mù lòa còn bà Chinh thì mang trong mình căn bệnh thần kinh nên gia cảnh cực kỳ khốn khó. Kể từ khi biết được hoàn cảnh hai bà, lương y Trúc nhanh chóng đến hỏi thăm và giúp đỡ hai bà không chỉ trong chữa bệnh mà còn trong cuộc sống.

Trong buổi tâm sự, ông còn cho biết những lúc rảnh rỗi ông tìm đến hàng trăm đầu sách y học của mình để trau dồi thêm kiến thức. Cũng như mọi ngành khoa học, lương y Trúc tâm niệm, y học luôn thay đổi, tiến bộ nên cần biết “làm mới” những phương pháp chữa bệnh của mình nhằm mang lại hiệu quả cho người bệnh.

Rồi những buổi chiều ông còn đi tìm các loại thảo dược, các bài thuốc quý ở mọi nơi để phục vụ cho người nghèo. Nói như lời ông Hồ Văn Chế (Trạm trưởng Trạm y tế xã Bình Triều): “Thấy ông ấy đi khắp nơi để chữa bệnh cho mọi người”. Còn bà Ngô Thị Buôn (59 tuổi, trú ở Hòa Vang, Đà Nẵng), một trong những bệnh nhân tê liệt chân tay của thầy Trúc nghẹn ngào khi chúng tôi hỏi về ông: “Thầy tốt lắm, nhiều lúc thầy cho tiền thuốc hết. Nhà bà ở xa nên thầy bốc thuốc cho nhiều đợt hơn để đỡ đi lại. Bà mang ơn thầy nhiều lắm”.

Trao đổi với chúng tôi, ông Phan Đức Phương, Chủ tịch Hội Đông y huyện Thăng Bình (Quảng Nam) cho biết: “Lương y Nguyễn Trúc trú xã Bình Triều là một trong số những hội viên mẫn cán của Hội Đông y huyện nhà. Ngoài công việc khám chữa bệnh, giúp đỡ người nghèo, ông Trúc còn nhiệt tình tham gia công tác của Hội và được mọi người quý mến”.

Hữu Tiến

Tin nóng

Tin mới