Cuộc hôn nhân nguội lạnh của “đại gia“ ngành thép bạc tình

Gốc
Đó là một phiên tòa diễn ra vào năm 2012, nguyên đơn là một doanh nhân khá có tên tuổi trong ngành kinh doanh sắt thép. Một phiên tòa lạnh lùng như chính mặt hàng kinh doanh của người doanh nhân phản nghĩa bội tình.

Đũa lệch

Trước tòa, doanh nhân T.V. (sinh năm 1965) luôn khẳng định quyết tâm ly hôn của ông đối với vợ là bà N.T. (sinh năm 1964). Ông bảo giờ vợ chồng ông tình nghĩa chẳng còn gì, bà đã làm mất mặt ông trước đối tác làm ăn, trước đám đông, bà làm bất cứ chuyện gì cũng chỉ nghĩ đến bản thân mình, không bao giờ biết giữ mặt mũi cho ông, bà sống mà luôn cay nghiệt, dằn vặt ông…

Nghe ông kể chuyện về bà vợ già khó tính mà lần gần đây nhất vì ghen tuông đã xông vào nhà hàng hạng sang, nơi ông đang tiếp khách, là đối tác làm ăn quan trọng để đánh ghen, đập phá ầm ĩ… nhiều người cảm thông cho ông và đưa ánh mắt không mấy thiện cảm về phía bà.

Giữa họ cũng là một sự tương phản đáng kể về mặt ngoại hình: Ông trắng trẻo, sang trọng, khá điển trai, đang ở độ tuổi chính muồi nhất của người đàn ông. Bà, hơn ông một tuổi, đã chớm khô héo với khuôn mặt khắc khổ, cái nhìn mệt mỏi, mà quần áo sang trọng trên người không che lấp được. Nhiều người tắc lưỡi, “đũa lệch như vậy làm sao có hạnh phúc cho nổi”!

Bởi thế, đa phần người dự tòa dành cảm tình cho ông, và đồng tình với quyết định ly hôn của ông. Ông đã tỏ nghĩa cử đẹp khi nhường cho bà căn nhà họ đang ở và một số tài sản đáng kể và nhận nuôi hai đứa con một trai một gái. Trong khi, theo ông nói, bà chỉ là người phụ nữ quanh quẩn trong nhà, không đóng góp bao nhiêu công sức. Khối tài sản của gia đình, đều là một tay ông bôn ba lo lắng, vất vả lao tâm suốt hơn chục năm qua.

Phiên tòa có lẽ sẽ kết thúc đơn giản và tạm gọi là “có hậu” cho bà khi sở hữu không ít tài sản như thế. Nhưng bất ngờ, khi bà lại bảo bà không nhận gì cả từ những món ông đưa. Bà vốn từ đầu đã không đồng ý với viêc ly hôn này, chỉ vì ông ép quá, làm khó làm dễ, bày đủ điều, nên bà mới bất đắc dĩ phải kí vào. Nay bà không muốn nữa.

Còn nếu ông cố ép bà, thì bà sẽ ra đi, chẳng lấy gì cả, chỉ yêu cầu ông trả cho bà mảnh đất ruộng ở ngoại ô thành phố, đó là tài sản bà xứng đáng được hưởng. Đồng thời, cả hai đứa con đều đứng lên xin có ý kiến rằng chúng hoàn toàn đồng ý với mẹ.

Cô em gái, mới 18 tuổi nhưng đã nói trước tòa một cách cứng cỏi: “Chẳng có ai muốn gia đình mình ly tán cả. Chúng con vẫn muốn cha mẹ sống với nhau dưới một mái nhà và yêu thương nhau như suốt 20 năm qua chúng con đã trông thấy, tình cảm ấy là có thật chứ không phải gượng ép như cha nói.

Còn nếu cha đã quyết tâm ra đi thì tụi con xin từ bỏ những quyền lợi khi được ở bên cha để sống với mẹ, và mong cha tôn trọng mẹ bằng những lời nói đúng sự thật trước tòa. Mẹ con con không cần gì, đất của ông ngoại, xin cha trả cho mẹ”.

Những người dự khán đều bất ngờ khi diễn biến phiên tòa hé mở những bí mật khác hẳn những gì họ trông thấy trước đó.

Tan vỡ 20 năm tình nghĩa

Chuyện xảy ra hơn 20 năm trước, khi N.T. còn là cô con gái một gia đình khá giả ở gần ngoại ô thành phố. Quê gốc miền Trung, T.V. vào Sài Gòn lăn lộn kiếm sống với nghề thợ hàn và ở trọ trong nhà N.T.. Tình yêu giữa họ nảy sinh từ lúc nào không biết, có lẽ trong những lần chạm mặt, những bữa cơm T. nấu rất ngon và sự ân cần dịu dàng của T..

Cha T. không đồng ý với hai lẽ, một là T.V. chỉ là một thanh niên nghèo tha phương, nghề nghiệp không ổn định. Hai là T.V. lại thua con gái ông một tuổi. Thế nhưng, trước sự quyết tâm của đôi trẻ, ông dần cũng xiêu lòng, vả lại, nhìn đi nhìn lại thì T.V. cũng là chàng trai linh lợi, có ý chí, đáng để con gái ông gửi gắm một đời.

Lấy nhau xong ít lâu, cha N.T. cho hai vợ chồng một số của hồi môn đáng kể và hai công đất ruộng ở Hóc Môn. Vợ chồng họ dời về đấy, cất nhà sống trên mảnh đất ruộng và trồng rau xanh để bán. Buổi đầu còn nhiều khó khăn, sau ba năm, hai đứa trẻ lần lượt ra đời, tình thế thúc ép họ phải tìm cách khác để kiếm tiền.

Thôi trồng rau xanh, ông T.V bàn với vợ cắt một công ruộng bán đi, công còn lại chuyển đổi thành kho phế liệu. Họ xoay qua nghề buôn bán phế liệu. Chồng thu mua phế liệu, vợ thì tham gia luôn vào đội quân đi thu gom phế liệu từ Hóc Môn cho đến những quận lân cận.

Thế mà dần dà đời sống cũng khá lên, bữa cơm rau thay bằng cơm cá, thịt. Với sự năng động của mình, ông T.V. dần xoay qua buôn bán sắt thép. Sau 5 năm dành dụm, ông mở được một cửa hàng sắt thép ở quận Tân Bình. Lúc này, bà vợ là người phụ giúp ông đắc lực trong việc buôn bán, tính toán sổ sách.

Rồi họ có cửa hàng thứ hai. Đòi hỏi thuê thêm người làm và kế toán bài bản, công ty sắt thép T.V. được thành lập, gặp thời, phất lên cùng với bất động sản và nhu cầu xây dựng của con người.

Thế nhưng, cùng với sự thay đổi thời vận, bà N.T. nhận ra sự thay đổi ngày càng lớn nơi chồng. Không còn những bữa cơm nhà đầm ấm. Không còn những lời ấm áp dành cho vợ con, không còn tiếng cười vui vẻ nữa. Thay vào đó là những cuộc nhậu đối tác triền miên, rồi tiếng quát tháo khó chịu khi người nhà không làm vừa ý ông.

Ông cũng thôi chuyện vợ chồng với bà từ lâu. Ông đi nhậu, đi gặp đối tác, bạn bè, chưa bao giờ có ý định dẫn bà đi. Thậm chí, bạn bè tới nhà, đôi khi ông còn không muốn giới thiệu bà là vợ ông.

Nhiều khi bà thấy ông nhìn bà, thở dài. Bà nhìn vào gương và đau xót thấy mình già nhanh quá, bao năm tháng vất vả mưu sinh đã tước đi nét đẹp của bà, thay vào đó là những nếp nhăn. Bà với ông chênh lệch quá nhiều, thảo nào ông xấu hổ vì bà. Thế nên, bà càng cố công chăm sóc nhan sắc, tập ăn diện cho xứng với ông.

Sau đó, bà được cô con gái báo tin chồng bà dan díu với cô kế toán công ty, mua nhà cho cô ta ở, đi gặp đối tác luôn dẫn cô ta đi theo và giới thiệu thẳng thừng là “vợ”. Bà không tin, không nghĩ ông là con người như vậy, dù ông có thay đổi, nhưng chắc chắn không thể phụ tình nghĩa vợ chồng gian khổ có nhau mấy chục năm trời.

Sáng hôm đó, con gái bà xồng xộc chạy về, kéo bà đến nhà hàng nơi ông đang ôm ấp cô kế toán với vài gã bạn nhậu. Mẹ con bà đi thẳng vào phòng Vip, bà choáng váng khi thấy ông đang ôm cô kế toán công ty trong vòng tay. Con gái bà tức giận lao vào nắm tóc cô ta, làm ầm ĩ lên. Bà chỉ biết đứng như trời trồng.

Sau khi tát con gái, ông lấy lý do ấy để ly hôn bà. Dường như đó là cái cớ mà ông cần bao nhiêu lâu nay, chỉ chờ dịp là chớp lấy. Ông nói nhường lại căn nhà đang ở và vài miếng đất, coi như gần nửa số tài sản, nhưng mẹ con bà đều biết khối tàn sản ngầm ông giấu giếm mấy năm nay còn gấp nhiều lần. Mặc dù bà phản đối, ông vẫn quyết ly hôn…

Phiên tòa đã kết thúc, ông đồng ý trao lại cho bà căn nhà và mảnh đất từng trồng rau, rồi đến kho phế liệu lập nghiệp của họ. Hai người con đang học lớp 12 và đại học ở với bà theo ý nguyện của họ. Ông bước nhanh ra cửa với vẻ mặt thoải mái như trút được một gánh nặng. Bà thì đi liêu xiêu, hai đứa con đỡ hai bên. Cô gái nói với mẹ: “Có ba mẹ con mình là hạnh phúc rồi, mẹ đừng tiếc con người bạc nghĩa ấy nữa…”.

Hoài Minh

Tin nóng

Tin mới