Gặp lại người lính Gạc Ma gần 30 năm sống cùng giấy báo tử

Gốc
“Giấy báo tử như một kỷ vật nhắc nhở tôi được sinh ra lần thứ hai. Vì vậy, gần 30 năm kể từ ngày sống sót trở về quê hương, tôi cùng đồng đội vẫn giữ nó bên mình”, cựu binh Nguyễn Văn Thống tâm sự.

Sức sống mãnh liệt của người lính Gạc Ma

Ngày gặp cựu binh Nguyễn Văn Thống (SN 1965), xã Nhân Trạch, huyện Bố Trạch (Quảng Bình) với những câu chuyện bi hùng ông kể về quá khứ, chúng tôi liên tưởng đến hình ảnh của một người lính gan trường, có sức sống vô cùng mãnh liệt.

Cũng như nhiều lính công binh Hải Quân, Nguyễn Văn Thống sinh ra ở vùng biển miền trung quanh năm gió lào cát trắng. Tháng 8/1985, tiếng gọi quê hương thôi thúc ông lên đường nhập ngũ. Sau một năm huấn luyện ở Trung đoàn 83 Công binh đóng ở Hải Phòng, ông chuyển vào đóng quân ở bán đảo Sơn Trà (Đà Nẵng).

Đầu tháng 3/1988, chàng thanh niên Nguyễn Văn Thống cùng đồng đội nhận lệnh ra T rường Sa xây dựng và bảo vệ biển đảo tổ quốc. Vào ngày 14/3, khi hàng trăm người lính đang tập trung xây dựng tại đảo Gạc Ma thì tàu hải quân Trung Quốc bất ngờ tiến đến bắn đạn xối xả.

Tấm ảnh chụp kỷ niệm 9 người lính hải quân bị Trung Quốc bắt giữ trong trận chiến đảo Gạc Ma được trở về Việt Nam (Trong ảnh, anh Thống đứng thứ ba từ trái sang)

“Lúc đó, rất nhiều người bị trúng đạn nằm lại biển khơi, còn tôi bị 8 mảnh đạn pháo găm khắp người. Khi tàu HQ 406 bị bắn chìm, tôi may mắn thoát ra từ ca bin rồi bám chắc vào một thanh gỗ mặc cho sóng biển đưa đẩy”, cựu binh Nguyễn Văn Thống nhớ lại giây phút sinh tử.

Đến chiều ngày 14/3, Nguyễn Văn Thống cùng 8 đồng đội khác bị tàu Trung Quốc phát hiện và bắt giữ đến đảo Lôi Châu. Do vết thương quá nặng, anh Thống ngất lịm, không còn biết gì nữa. Sau này, anh mới nhận ra hai người đồng hương cùng quê là anh Mai Xuân Hải ở xã Liên Trạch, huyện Bố Trạch và anh Lê Văn Đồng, xã Tây Trạch, huyện Bố Trạch.

“Trên người tôi có nhiều vết thương, nặng nhất là ở vùng mắt trái, chân và tay. Khi đưa tôi vào điều trị tại bệnh viện, thấy chân tay tôi bị hoại tử, những người Trung Quốc nói rằng họ phải cắt bỏ chân, tay mới mong sống sót. Nghe thấy vậy, tôi khẳng khái: “Hoặc là tôi chết chứ nhất định không được cưa chân, tay của tôi”, cựu binh Nguyễn Văn Thống nhớ lại.

Sống trong trại giam với điều kiện vô cùng khắc khổ, Nguyễn Văn Thống cùng đồng đội không biết đến dòng chảy thời gian ở bên ngoài, nhớ quê nhà da diết nhưng họ không biết làm thế nào để trở về.

Nguyễn Văn Thống bùi ngùi tâm sự: “Sau một năm, những người lính Việt Nam bị Trung Quốc bắt giữ được Hội chữ thập đỏ Quốc tế can thiệp, những lá thư đầu tiên bắt đầu được gửi về cho gia đình. Tuy nhiên, nội dung trong thư đều phải qua Trung Quốc kiểm duyệt, lá thư đầu tiên, chúng tôi được phép viết trong 25 chữ, chỉ đủ thông báo cho gia đình biết mình còn sống và đang ở Trung Quốc”.

Đến ngày 28/8/1991, sau 3 năm, 5 tháng, 15 ngày bị Trung Quốc giam giữ, 9 người lính công binh được trao trả về biên giới Việt Nam. Mãi cho tới lúc này anh Thống mới viết thư cho gia đình thông báo mình bị thương ở chân, tay và vĩnh viễn mất đi một mắt, để người thân không bị “sốc” khi thấy anh trở về.

Gần 30 năm sống cùng giấy báo tử

Quay trở lại câu chuyện lúc chàng trai Nguyễn Văn Thống bị thương trên biển và bị Trung Quốc bắt giữ. Lúc đó, theo dõi thấy thông tin đài báo về trận chiến Gạc Ma, trong lòng ông Nguyễn Viết Thoáng (bố cựu binh Thống) như ngồi trên đống lửa, ông nhất quyết khăn gói lên đường vào đơn vị đóng ở Đà Nẵng để hỏi lại tin tức của con trai. Rồi khi “biết chắc” con mình đã mất, ông buồn bã trở về lo hậu sự cho con: “Gia đình tôi sắm ít lễ vật, nhờ thầy bói ra biển gọi hồn con về, rồi lập bàn thờ, đắp mộ gió lấy nơi thờ tự con”, ông Thoát tâm sự.

Sau hơn một năm khi gia đình còn buồn bã trong đau đớn thì họ nhận được thư từ phương xa gửi đến, nhìn rõ nét chữ của con trai thông báo mình còn sống và đang ở Trung Quốc, cả nhà lại khóc rấm rứt mấy ngày. Nhưng lần này, họ khóc trong hạnh phúc, khóc trong sự vui mừng tuột độ, bởi con trai họ vẫn còn may mắn sống sót giữa ranh giới sinh tử mong manh.

“Ngày trở về quê hương, trong nhà, ngoài đường chật kín người tới hỏi thăm. Nhìn bàn thờ nghi ngút khói hương, tôi thấy di ảnh của mình trên đó. Hỏi sao cha mẹ không dọn bàn thờ của tôi đi thì mẹ nói để tự tay tôi làm”, cựu binh Thống tâm sự.

Gần 30 năm, cựu binh Nguyễn Văn Thống sống cùng giấy báo tử

Cũng như các đồng đội khác, khi cầm tờ giấy báo tử trên tay, anh Thống không đốt đi mà trân trọng giữ lại nó bên mình. Anh nói, giấy báo tử là kỷ vật nhắc nhở chúng tôi được sinh ra lần thứ hai, vì vậy, hãy sống sao cho tốt, cho xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng của các anh em đã để lại thân mình giữa biển khơi để bảo vệ chủ quyền biển đảo, tổ quốc thân yêu.

Hơn một năm sau khi trở về, cựu binh Nguyễn Văn Thống lập gia đình với một cô gái cùng quê. Họ lần lượt sinh được hai người con trai kháu khỉnh. Sống giữa thời bình, nhưng do mang trên mình nhiều thương tật, anh Thống cùng vợ phải chật vật với cuộc mưu sinh.

Được chính quyền tạo điều kiện cho một mảnh đất ở chợ Nhân Trạch, vợ chồng cựu binh Thống chắt chiu, vay mượn thêm người thân, bạn bè xây một căn nhà nhỏ. Ngoài khoản trợ cấp của nhà nước, anh Thống mở hàng sửa xe đạp để có đồng ra, đồng vào phụ vợ nuôi con.

Những ngày trở trời, mặc dù các vết thương cũ tái phát, đau nhức khắp người, nhưng nghĩ đến các con, anh Thống vẫn gắng sức làm lụng, anh nói vui, mình tàn nhưng không phế, còn sống ngày nào, mình phải là người có ích cho gia đình, cho xã hội ngày đó.

Cho đến khi có tuổi, sức khỏe dần yếu đi, cựu binh Thống không thể sửa xe được nữa, anh lại chuyển sang phụ giúp vợ bán gạo ở chợ. Bây giờ, hai người con đều đã tốt nghiệp cấp 3 nhưng chưa có việc làm, khiến anh thêm lo lắng bội phần.

Vừa trở về từ chuyến đi vào TP.Hồ Chí Minh để tham gia lễ cầu siêu cho các đồng đội đã hy sinh nơi biển đảo xa xôi, trong lòng anh Thống còn mang nhiều tâm trạng. Anh nói, mọi người không ai cầm được nước mắt khi xem những đoạn phim ghi lại cảnh đạn, pháo của Trung Quốc liên tục bắn vào những đồng đội đang làm nhiệm vụ. "Những lúc đó, mặc dù cuộc sống còn bộn bề khó khăn, chật vật, tôi lại nhủ lòng phải sống cho xứng với những hy sinh lớn lao và cao cả đó của đồng đội", anh Thống tâm sự.

Ngô Huyền

Tin nóng

Tin mới