Hãy trân trọng người từng đợi bạn

Gốc
Tôi đã từng khó chịu khi mẹ cứ đợi cửa mỗi khi tôi về muộn, thậm chí mẹ không ngủ được dù đã biết rõ tôi đi đâu, với ai. Đến khi có con, hiểu được tâm trạng khắc khoải của người mẹ đợi con như thế nào, muốn được mẹ trách mắng, đợi cửa thì mẹ đã không còn ở cạnh bên.

Ảnh: Shutterstock

Tôi từng để người yêu chờ đợi hàng giờ những khi hò hẹn và ngây ngô cho rằng đó là chuyện đương nhiên, đã yêu phải chiều chuộng, phải chấp nhận vượt qua như một “thử thách”. Đến khi người ấy rời xa vì tôi đã không biết trân trọng, thậm chí nhẫn tâm với sự kiên trì của người ấy, tôi hối tiếc cũng đã muộn rồi.

Tôi từng để một cô bạn thân chờ đợi trong nỗi hoài nghi sau một sự hiểu nhầm. Kiêu hãnh cho rằng mình luôn đúng nên tôi không cần phải giải thích cặn kẽ. Để rồi, chúng tôi mất liên lạc với nhau, cô ấy mang theo nỗi ấm ức chưa được giải tỏa, trong khi tôi giờ có vô số bạn bè khắp nơi, nhưng tìm được một người bạn luôn bao dung với mình quả thật chẳng dễ.

Bạn có từng để mẹ đợi cửa, để nghe mẹ càu nhàu, vừa giận dỗi vừa yêu thương? Bạn có từng để ai đó ngóng mong mình trong âu lo, thấp thỏm? Hoặc gieo vào lòng ai đó những hồ nghi chờ đợi một lời giải đáp hay lơ đễnh đến độ không nhận ra ai đó luôn kiên nhẫn đợi bạn trở về? Bạn có nghĩ, những rủi ro trong cuộc sống, sức khỏe cũng như sự an nguy của người thân… luôn khiến những hoài nghi lớn dần theo những khoảnh khắc chờ đợi của những người thương yêu và luôn quan tâm đến bạn?

Nếu hiểu “thời giờ là vàng bạc”, hãy trân trọng khi ai đó không tiếc thời gian dành cho mình, bởi chỉ khi yêu thương bạn thật nhiều họ mới có thể hào phóng với bạn thứ tài sản vô hình nhưng vô cùng quý giá ấy.

Duy Bách