Khi nào em tìm được chính anh

Gốc
Khi hằng đêm em phải thức để dỗ hai con ngủ, phải đối mặt với những hành động kỳ quặc của những người xung quanh và ngay cả khi mà em thấy cô đơn đến tột cùng thì anh đang ở đâu?

Từ khi sinh hai con đến nay, chưa đêm nào em được ngủ cho trọn giấc. Em không muốn kêu than về điều ấy, bởi hiển nhiên người mẹ nào cũng vậy thôi - hàng đêm phải chăm sóc cho giấc ngủ của con mình. Nhưng anh có biết không? Mình có đến hai con một lúc. Hai bé nhà mình lại rất quấy và khóc đêm. Em nhớ khi mới được một tuần từ bệnh viện về nhà, một tuần liền em đã phải ngồi bế hai bé suốt từ 11h đêm đến 6h sáng hôm sau, cho đến khi em sốt cao phải nhập viện. Lúc ấy, anh đang ở đâu? Rồi giờ đây con mình đã lớn hơn, em hy vọng mình đỡ vất vả hơn nhưng không anh ạ. Hằng đêm vẫn phải xem con có tè ra quần không? Vừa thay cho bé em thì lại đến lần bé chị, vừa thay quần xong rồi thì lại khóc, lại ti... Một đêm của em là vậy đấy, anh có biết không? "Có", có lẽ chồng em cũng biết bởi vì có hôm em thấy chồng làm việc đến tận hai giờ sáng kia mà. Nhưng chồng lại bảo "em sinh đôi thì phải vất vả chứ?". Đúng rồi, em sinh đôi mà cho nên em phải chịu vất vả. Em biết điều ấy mà anh, nhưng mỗi khi nghĩ đến con và đến mình em thấy tủi thân vô cùng chồng ạ. Em cứ tự huyễn hoặc bản thân mình rằng anh đang thủ thỉ bên tai em "Cố gắng lên em, chỉ vất vả mấy năm đầu khi con còn nhỏ thôi em ạ"; "Em có mệt không? anh bế con cho em một lúc nhé? Em ngủ đi một chút"; "Sao hôm nay em có vẻ mệt mỏi vậy? Công việc ở công ty vất vả lắm à em?"... Nghĩ rồi em tự cười chính bản thân mình nhưng dù sao thì những ý nghĩ kỳ quặc ấy cũng làm em thấy thời gian trôi đi nhanh hơn và đêm bớt dài vô tận. Có lẽ do thiếu ngủ mà tinh thần của em không được tỉnh táo, nhiều lúc em đã không kìm chế được bản thân mình. Đoạn đường từ nhà đến công ty chỉ có 5 cây số nhưng hầu như hôm nào trên đoạn đường ấy em cũng ngủ gật. Có 1 lần suýt bị ôtô đâm vì đi loạng choạng bên đường, em bừng tỉnh và nghĩ đến hai con. Em không thể mãi như thế này được, còn các con của em nữa chứ. Những ngày tháng qua quả thật là khó khăn đối với em. Em luôn tự đấu tranh trong chính bản thân mình. Em muốn được ngồi tựa vào anh để được chia sẻ và bớt cô đơn nhưng anh ngồi quá xa em... Em muốn được gối đầu lên tay của anh để ngủ (dù chỉ cần giây phút ngắn ngủi khi các con ngủ ngoan thôi), nhưng em không tìm thấy tay anh... Em muốn được anh nhìn với ánh mắt đầy yêu thương như những ngày ấy nhưng giờ đây ánh mắt của anh đã đổi thay... Em không biết mình đang nghĩ và viết cái gì đây nữa? Nhưng em biết em đang khao khát tìm lại được chính anh! Mai Lan

Tin nóng

Tin mới