Khi sự thật về đứa con nuôi tôi vẫn xem là con ruột được phơi bày, tôi chết điếng vì mình đã bị chồng lợi dụng

Gốc
Con tôi hoảng sợ nên thằng bé liên tục la hét, rồi nó cắn vào tay cô ta và chạy sang ôm chặt tay tôi.

Vợ chồng tôi kết hôn đã được 6 năm. Chúng tôi có 1 đứa con, nhưng đó không phải là con do tôi sinh ra. Tôi và chồng quyết định xin con nuôi sau một thời gian dài chạy chữa nhưng vẫn không có con.

Mà nguyên nhân khiến tôi không thể mang thai lại xuất phát từ chính tôi. Vì thế, tôi luôn cảm thấy áy náy và day dứt. Chồng tôi rất thích trẻ con. Thế nhưng chưa bao giờ anh trách móc tôi nửa lời.

Vợ chồng tôi đều làm ra tiền. Vậy nên chúng tôi đã làm đủ mọi cách mong con về. Dùng hết các phương pháp, từ y học tân tiến đến chữa bệnh dân gian nhưng không ăn thua. Tôi chán nản và chẳng còn mong mỏi có đứa con của riêng mình nữa.

2 năm sau khi kết hôn, chồng tôi thuyết phục tôi xin con nuôi để vui cửa vui nhà. Tôi đồng ý. Dù gì chúng tôi cũng cần một đứa trẻ. Hơn nữa, với tôi khi ấy, chỉ cần chồng không đòi có con riêng đã là may mắn lắm rồi.

Tôi chán nản và chẳng còn mong mỏi có đứa con của riêng mình nữa. (Ảnh minh họa)

Theo sự sắp xếp của chồng tôi, chúng tôi nhanh chóng nhận một cậu bé khôi ngô về làm con. Tôi được biết, mẹ cậu bé lỡ có thai với người yêu nhưng bị anh ta phụ bạc, bỏ rơi. Giờ cô ta muốn cho con trai đi để lấy chồng. Vì thế chúng tôi mới có cơ hội để nhận con về nuôi.

Làm thủ tục xong xuôi, tôi và chồng đón đứa trẻ về nhà mình. Tôi nói không ngoa đâu, tôi thương thằng bé như con mình đẻ ra. Mẹ ruột của nó chẳng bao giờ đến nhà chúng tôi thăm con. Suốt mấy năm nay, thằng bé cũng xem tôi là mẹ và quên đi người mẹ ruột kia.

Tôi đã từng nghĩ, có lẽ vì tôi không thể mang thai nên ông trời mới cho tôi một đứa trẻ khác. Vậy mà không phải, thực chất tôi chỉ là con rối của chồng mà thôi. Sau 4 năm, sự thật ấy cũng được phơi bày.

Hôm ấy, tôi đến trường đón con như thường lệ. Nhà gần nên chúng tôi chỉ đi bộ, tôi còn mua cho con chiếc kem để ăn dọc đường. Thằng bé đang líu lo đủ thứ chuyện trường lớp thì có một người phụ nữ nhảy ra chắn đường chúng tôi.

Tôi đã từng nghĩ, có lẽ vì tôi không thể mang thai nên ông trời mới cho tôi một đứa trẻ khác. (Ảnh minh họa)

Cô ta chính là mẹ ruột của con tôi. Trong khi tôi đang ngỡ ngàng trước sự xuất hiện bất ngờ ấy thì cô ta đã kéo con trai về phía mình. Con tôi hoảng sợ nên thằng bé liên tục la hét, rồi nó cắn vào tay cô ta và chạy sang ôm chặt tay tôi.

Nhìn thấy con mình như vậy, cô ta khóc và đòi con. Tôi không cho, dù sao chúng tôi cũng đã nhận nuôi con nên tôi tuyệt đối không thể xa con như vậy được. Còn cô ta cũng chẳng hay ho gì, bây giờ bị chồng bỏ nên quay sang đòi con. Làm sao có chuyện nghịch lý như vậy được. Chúng tôi cứ thế cãi nhau ngay giữa đường, con tôi thì ôm chặt mẹ khóc, không chịu nhận người đàn bà kia.

Lúc này cô ta mới cười ngặt nghẽo: "Cô có biết không? Đứa con cô nuôi nấng bấy lâu là con của tôi và chồng cô. Cô nuôi con riêng của chồng mà đắc ý quá nhỉ. Có giỏi thì cô cứ tiếp tục nuôi đi. Mỗi ngày nhìn thấy nó thì hãy nhớ rằng đó là con riêng của chồng cô đấy". Tôi choáng váng, vội đưa con về nhà để hỏi chồng.

Khi chồng tôi chối, tôi bắt anh phải đi xét nghiệm ADN với con. Không ngờ lúc này, chồng tôi lại cúi đầu khai nhận sự thật. Tôi đau thắt vì bấy lâu nay mình đã bị lợi dụng. Giờ mẹ thằng bé đòi con nên mới lộ ra bí mật này. Nếu không có chuyện cô ta ly dị, có lẽ cả đời tôi vẫn ngốc nghếch mang ơn chồng vì đã hiểu và thông cảm cho mình. Tôi thương con nhưng giận chồng và người đàn bà kia. Giờ sự thật bị phơi bày, tôi có nên trả lại cô ta đứa con này không?

Theo Helino