Khóc nức nở trước tòa vì “trót dại” đóng vai mẹ ruột giúp hàng xóm lừa ngân hàng

Gốc
Dù được Ngân hàng Thương mại Cổ phần Kiên Long xin giảm nhẹ hình phạt và không yêu cầu bồi thường, nhưng bị cáo Bùi Thị Phúc Duyên (SN 1957, trú thôn Phước Trạch, xã Diên Toàn, huyện Diên Khánh, Khánh Hòa) vẫn không được tòa xem xét vì theo luật, nguyên đơn dân sự không có quyền kháng cáo đối với phần hình phạt của bị cáo, còn bị cáo thì sau khi án tuyên lại không kháng cáo nên mất quyền lợi.

Bị cáo Duyên (trái) và Lành trước vành móng ngựa.

Nhờ hàng xóm đóng vai mẹ ruột lừa ngân hàng

Võ Thị Lành (SN 1980, trú thôn Phước Trạch, xã Diên Toàn, Diên Khánh) sinh ra và lớn lên tại một vùng quê sống bằng nghề nông nghèo khó, được gia đình cho ăn học hết lớp 7 thì nghỉ ở nhà làm nghề lao động tự do kiếm sống. Năm 20 tuổi, như bao cô gái, Lành lấy chồng và sinh được một đứa con. Nhưng ngặt nỗi Lành rất ít khi quan tâm tới gia đình, con cái mà suốt ngày cứ “ăn ngủ” ở các tụ điểm cờ bạc, hễ chỗ nào có “sát phạt” là có mặt Lành. Đỏ thì ít mà đen thì nhiều nên Lành thường xuyên thua bạc và để có tiền gỡ gạc thế là “bần cùng sinh đạo tặc”.

Do thua bạc, tháng 7.2011, Lành về nhà lấy trộm giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (CNQSDĐ) và sổ hộ khẩu của mẹ ruột là bà Đỗ Thị Nghĩa để đem thế chấp vay tiền Ngân hàng Thương mại Cổ phần Kiên Long. Song, do là của ăn trộm nên Lành đến nhà bà Duyên – hàng xóm năn nỉ nhờ bà Duyên đứng ra đóng vai mẹ ruột của mình để làm giấy tờ vay tiền, Lành nói với bà Duyên là bà Nghĩa cho Lành mượn sổ hộ khẩu và giấy CNQSDĐ để vay tiền ngân hàng, nhưng bà Nghĩa không trực tiếp làm thủ tục và giao dịch được, nên hứa sẽ cho bà Duyên mượn 5 triệu đồng nếu bà Duyên đồng ý giúp.

Tưởng là chuyện đơn giản nên bà Duyên đồng ý giúp. Cuối tháng 7.2011, Lành làm một chứng minh nhân dân (CMND) giả mang tên bà Nghĩa nhưng lấy ảnh của bà Duyên. Sau khi có CMND giả, Lành tiến hành các thủ tục vay tiền Ngân hàng TMCP Kiên Long – Chi nhánh Diên Khánh.

Tiếp đó, ngày 9.8.2011, Lành chở bà Duyên xuống Phòng công chứng số 1 tỉnh Khánh Hòa để ký tên và điểm chỉ tay vào “Hợp đồng thế chấp quyền sử dụng đất của người thứ ba” để vay số tiền 200 triệu đồng của Ngân hàng TMCP Kiên Long.

Không chỉ lừa bà hàng xóm mà Lành còn lừa luôn cả “đức lang quân” của mình là ông Phan Trung. Do ông Trung mù chữ nên Lành đã đưa hợp đồng và các thủ tục vay tiền ngân hàng cho chồng là ông Phan Trung cùng ký tên với lý do là rút tiền giùm người khác.

Sau khi được ngân hàng cho vay 200 triệu đồng, Lành giữ lại tiêu xài cá nhân và nói với bà Duyên là không vay được tiền, rồi trả lại cho bà Duyên giấy CMND giả. Vì sợ bị phát hiện nên bà Duyên đã hủy giấy CMND giả này.

Có được số tiền lớn trong tay, Lành tiếp tục vô sòng bạc “ngồi thuyền” hết ngày sang đêm, càng thua đậm Lành càng hăng máu đánh lớn hơn. Cho đến một ngày vào tháng 10.2011, khi đã cạn sạch tiền, không còn gì để thế chấp Lành bỏ trốn khỏi địa phương và đến ngày 23.7.2013 thì bị bắt theo lệnh truy nã.

Trả giá quá đắt cho “vai diễn” không thù lao

Vì diễn vai mẹ ruột cho kẻ lừa đảo quá “xuất sắc” nên Bùi Thị Phúc Duyên phải ra đứng chung vành móng ngựa với Võ Thị Lành. Duyên nước mắt ngắn, nước mắt dài nói: “Bị cáo không ngờ hôm nay phải ra đứng trước vành móng ngựa, chỉ vì “trót dại” khi nhận “đóng” giúp vai mẹ ruột cho Lành mà không chịu suy nghĩ, đầu hai thứ tóc mà còn bị nó lừa quá đau”.

Tuy không nhận được khoản tiền nào trong số tiền bị cáo Lành chiếm đoạt, nhưng Duyên cũng đã tự nguyện đến ngân hàng nộp 2 triệu đồng để khắc phục một phần hậu quả. Gia cảnh của Duyên cũng thật bị đát, Duyên chỉ hết lớp 1 rồi ở nhà làm nông, mọi chuyện lớn nhỏ trong gia đình đều dựa vào đồng lương thợ hồ của người chồng.

Để nuôi ba đứa con tuổi ăn tuổi lớn, ông Nguyễn Anh Lân (SN 1960, chồng Duyên) ngoài việc đi làm thợ hàng ngày cho chủ, ông còn lặn lội ra con sông gần nhà quăng lưới đánh bắt kiếm thêm bữa chợ. Nghe tin vợ bị dính vào vòng lao lý, nhà có mảnh đất vườn ông cũng bán đi để khắc phục hậu quả cho vợ. Gia cảnh đã khốn khó nay càng khốn khó hơn khi ruộng, vườn không còn.

Theo Tòa, bị cáo Lành là người chủ mưu và là người thực hành tích cực trong việc lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Bị cáo Duyên là người giúp sức cho bị cáo Lành trong việc làm giả giấy CMND, giả bà Nghĩa ký hợp đồng thế chấp quyền sử dụng đất, để bị cáo Lành có điều kiện thực hiện hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản, nên bị cáo Duyên là đồng phạm trong vụ án.

Sau khi chiếm đoạt được tiền của ngân hàng, bị cáo tiêu xài cá nhân rồi bỏ trốn, gây trở ngại cho công tác điều tra, xét xử do đó cần xử lý nghiêm hơn Duyên. Đối với hành vi ký tên vào hợp đồng thế chấp tài sản, hợp đồng vay tiền và cùng bị cáo Lành nhận số tiền 200 triệu đồng của ông Phan Trung, Tòa án đã trả hồ sơ cho Viện kiểm sát nhân dân huyện Diên Khánh để điều tra bổ sung làm rõ trách nhiệm hình sự của ông Phan Trung trong vụ án.

Nhưng do giới hạn của việc xét xử (theo cơ quan điều tra ông Trung là người đã ký tên vào hợp đồng vay nhưng không biết đây là số tiền do phạm tội mà có nên cơ quan điều tra không có căn cứ để xử lý trách nhiệm hình sự đối với Trung - PV) nên Tòa án chỉ xem xét trách nhiệm dân sự của ông Trung trong vụ án này.

Tại phiên tòa, đại diện theo ủy quyền của nguyên đơn dân sự Ngân hàng TMCP Kiên Long yêu cầu bị cáo Lành và ông Trung phải trả cho ngân hàng 200 triệu đồng tiền gốc, tiền lãi trong hạn: 50.544.400 đồng, lãi phạt chậm trả: 36.980.038 đồng, lãi quá hạn: 100.888.000 đồng, tổng cộng tiền gốc và tiền lãi tính đến ngày xét xử là 388.404.438 đồng và các khoản tiền lãi phát sinh theo hợp đồng kể từ ngày 14.1.2014 cho đến khi trả nợ hết cho ngân hàng.

Tuy nhiên, hội đồng xét xử nhận định, bằng thủ đoạn gian dối, các bị cáo đã chiếm đoạt tài sản của Ngân hàng TMCP Kiên Long. Bên cạnh đó, cán bộ tín dụng của Ngân hàng khi đi thẩm định giá trị tài sản để cho vay chưa làm hết trách nhiệm của mình, đến vị trí lô đất khác để thẩm định giá trị dù biết diện tích đất thực tế tại lô đất đến xem xét lớn hơn diện tích trong giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.

Do đó, về phía ngân hàng cũng có một phần lỗi đối với việc gây ra thiệt hại cho ngân hàng trong hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản của các bị cáo, nên HĐXX chấp nhận yêu cầu của ngân hàng về việc trả lại số tiền 200 triệu đồng đã chiếm đoạt, không chấp nhận phần ngân hàng yêu cầu bị cáo Lành và ông Trung phải trả tiền lãi cho ngân hàng và cũng không chấp nhận việc ngân hàng đề nghị kê biên bán tài sản thế chấp là quyền sử dụng đất của bà Nghĩa để thu hồi nợ cho ngân hàng, bởi vì hợp đồng thế chấp quyền sử dụng đã xác lập không hợp pháp.

Do đó phần trách nhiệm được xác lập như sau: Bà Duyên tự nguyện bồi thường 10 triệu đồng và đại diện của ngân hàng chấp nhận nên tòa ghi nhận buộc bị cáo Duyên phải bồi thường cho ngân hàng 10 triệu đồng. Bị cáo Lành và ông Phan Trung là người trực tiếp ký vào hợp đồng vay tiền, các giấy tờ nhận tiền, nên cần buộc bị cáo Lành và Trung tiếp tục bồi thường số tiền 200.000.000 đồng – 10.000.000 đồng = 190.000.000 đồng cho ngân hàng. Bị cáo Lành và Trung đã bồi thường 2 triệu đồng, do đó, bị cáo Lành và Trung cùng tiếp tục bồi thường cho ngân hàng 188.000.000 đồng.

Kết thúc phiên xử, sau khi cân nhắc các tình tiết tăng nặng và giảm nhẹ, TAND huyện Diên Khánh đã tuyên phạt Lành 6 năm 6 tháng tù, Duyên 3 năm tù cùng về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Sau khi án tuyên, Ngân hàng TMCP Kiên Giang tiếp tục kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo Duyên và không yêu cầu bị cáo này phải bồi thường.

Ngày 24.4, TAND tỉnh Khánh Hòa đã mở phiên tòa phúc thẩm và bác đơn kháng cáo của nguyên đơn dân sự Ngân hàng Thương mại Cổ phần Kiên Long về yêu cầu đòi bồi thường, đồng thời không xem xét yêu cầu xin giảm nhẹ hình phạt cho các bị cáo bởi theo quy định, nguyên đơn dân sự không có quyền kháng cáo đối với phần hình phạt của bị cáo. Giữ nguyên án sơ thẩm về mức hình phạt và phần bồi thường đối bị cáo Võ Thị Lành và Bùi Thị Phúc Duyên. Tại phiên xử phúc thẩm, bị cáo Duyên khóc sướt mướt xin tòa giảm nhẹ hình phạt để sớm về nuôi con nhưng trước đó cả Duyên và Lành lại không kháng cáo nên tòa không thể xét.

Tin nóng

Tin mới