Mê khúc

Gốc
Chiều cuối tuần, tôi lên sân bay đón con. Mưa bay nhè nhẹ, không khí se lạnh. Cô gái có dáng thanh mảnh với nụ cười tươi rói xuất hiện trước mắt tôi

Con gái tôi xinh quá, 3 năm xa Hà Nội, nắng gió của Sài Gòn vẫn không kịp làm đen đi nước da vốn trắng hồng của con. Cái ôm siết chặt của con khiến tôi gần như ngạt thở, rồi con tôi bước qua một bên để giới thiệu một thanh niên dong dỏng cao với khuôn mặt rất điển trai và nụ cười nhẹ. Tôi sững người, cái khuôn mặt, hình dáng và nụ cười này thật giống với một hình bóng mà tôi đã chôn chặt từ lâu. Chàng trai chào tôi bằng giọng nói mang âm hưởng trầm ấm của miền Nam... Nhìn mẹ thiêm thiếp trong bệnh viện, cô gái thương mẹ quá. Trong khi soạn quần áo cho mẹ, cuốn sổ màu xanh đã cũ, sờn rơi ra từ trong chiếc rương cũ kỹ, lần giở những trang giấy thấm đẫm nước mắt của mẹ, cô mới thấu hiểu được tình yêu, nỗi lòng của mẹ. “... Tình yêu đến với tôi thật tình cờ, tôi làm phù dâu, còn anh là phù rể. Tôi còn nhớ, lần ấy khi cùng cô dâu đến nơi làm lễ cưới, anh ngẩn người khi nhìn thấy tôi và rồi từ cái nhìn, tiếng sét ấy đã cuốn chúng tôi vào vòng quay của ái tình lúc nào không hay. Sáu tháng sau, chúng tôi làm đám cưới. Tiệc cưới sang trọng và rất nhiều bạn bè đến dự. Lúc cả hai họ và cặp vợ chồng mới cưới đang bước lên sân khấu ra mắt bạn bè, bỗng tiếng khóc của trẻ thơ cất lên. Mọi người phát hiện trong góc phòng có một em bé khoảng một tháng tuổi được bọc trong một chiếc mền trắng kèm theo một bức thư: “Gửi cô gái, đây là con trai của chồng tôi (kèm theo giấy kết hôn và khai sinh của cháu) và cũng là gã sở khanh đang lừa dối cô, tôi mong cô hãy quyết định khi còn chưa muộn...”. Tôi choáng váng, đầu óc quay cuồng và ngất lịm...”. Bao năm, cha cô là một kỹ sư rất yêu thương mẹ nhưng cô không tài nào hiểu được vì sao cha cô trước khi mất đã nói: “Dù trong trái tim em, chỗ dành cho anh không nhiều nhưng anh vẫn rất yêu em, chỉ tiếc không được đi cùng em đến đầu bạc răng long...”. Nhiều lần cô hỏi mẹ, mẹ gạt đi và sau đó rất buồn... Bây giờ cô mới hiểu tại sao. Rồi một ngày, mẹ bảo con gái mua vé cùng mẹ vào Sài Gòn. Cô ngạc nhiên nhưng mẹ ngân ngấn nước mắt và đưa cho cô một bức thư vừa nhận được: “Em thân yêu, khi nhận được thư này thì anh không còn có dịp nhìn thấy em được nữa. Định mệnh thật trớ trêu, người yêu của con trai anh lại chính là con gái của em. Nhìn hai đứa ríu rít bên nhau, làm anh nhớ lại mối tình của chúng mình và cũng là mối tình đầu của anh. Vợ anh, được gia đình hứa gả từ ngày anh và cô ấy mới sinh ra, chẳng hề có tình yêu mà chỉ là hẹn ước của hai gia đình. Khi sinh con trai, cô ấy bị bệnh, con trai anh được 6 tháng, cô ấy qua đời. Cũng từ đó, anh không lập gia đình nữa, ở vậy nuôi con. Nhiều lần, anh ra Hà Nội nhưng chỉ đứng từ xa nhìn em mà không dám gặp em. Anh cầu xin em hãy vì một chút tình xưa nghĩa cũ, mong em đồng ý cho hai đứa yêu nhau, em nhé!”.

Tin nóng

Tin mới