Một nét văn hóa bệnh viện

Gốc
Việc khám chữa bệnh không phải chỉ có thuốc, kim tiêm, dao mổ… mà trước tiên cần loại thuốc từ tâm hồn người thầy thuốc tác động đến cảm nhận của bệnh nhân và người nhà họ. Khi bệnh nhân thấy sự quan tâm chăm sóc của thầy thuốc đối với mình sẽ yên tâm và tin tưởng, đây là yếu tố giúp lành bệnh nhanh nhất. Bác sĩ, bệnh nhân và điều dưỡng phải có quan hệ chặt chẽ và tác động qua lại lẫn nhau là vì vậy.

Để có được điều này thiết nghĩ thầy thuốc phải nghiên cứu tâm lý bệnh nhân xem bệnh nhân nghĩ gì, cần gì, đau đớn, lo lắng ra sao? Phải tìm hiểu quá trình tâm lý, trạng thái của bệnh nhân khi vào viện, trước đây và từng thời gian có thay đổi diễn biến thế nào? Phải nghiên cứu giới tính, lứa tuổi, thành phần xã hội, kinh tế, văn hóa, hạnh phúc gia đình, ảnh hưởng của bệnh tật đối với bệnh nhân, tìm khâu nào cần thiết phải giải quyết trước, song song giải quyết tâm lý bệnh nhân.

Quá trình tác động tâm lý bệnh nhân không thể là sự máy móc, cố tình mà thường tự nhiên dần dần trong nhận thức, liên tục từ khi vào viện đến khi ra viện, không thể một lúc mà tác động tất cả tâm lý bệnh nhân. Ví dụ: bệnh nhân được tiếp đón tử tế ở phòng tiếp đón, vệ sinh sạch sẽ, phòng khám nhẹ nhàng thân mật, quan tâm sâu sắc bệnh nhân ở bệnh phòng, ngoài thuốc men phải chú ý đến ăn mặc, giải trí, tất cả những điều đó tác động tâm lý bệnh nhân rất lớn. Đối với các bệnh nhân giấu bệnh, bất hợp tác, thầy thuốc cần biết khêu gợi nỗi lòng của bệnh nhân, giúp bệnh nhân những việc riêng tư và qua đó khai thác được bệnh sử, đặc điểm tâm lý bệnh nhân.

Khi có tâm lý tốt, bệnh nhân sẽ phấn khởi, vui vẻ dùng thuốc với lòng thán phục biết ơn, bệnh nhân đón chờ từng phút tác dụng của thuốc, chờ đợi bác sĩ đến khám bệnh cho mình hơn cả người thân. Cần làm cho bệnh nhân vui vẻ, tin tưởng trình độ chuyên môn kỹ thuật của bệnh viện, tin tưởng nhất định sẽ lành để trở về với gia đình. Bác sĩ không làm cho bệnh nhân bi quan chán nản, phải nuôi niềm hy vọng trong lòng bệnh nhân, không bao giờ để bệnh nhân tuyệt vọng, gieo rắc các bi quan hãi hùng, chết chóc vì bệnh nguy kịch.

Có những bệnh nhân lớn tuổi, có hiểu biết, thường tìm đọc sách y học, nhất là về bệnh của mình và dễ có ý kiến. Thầy thuốc nên lắng nghe, suy nghĩ, nghiên cứu trả lời đúng mức cho bệnh nhân, cái gì chấp nhận, cái gì không, cái gì khoa học, cái gì phản khoa học, cái gì là thực tế, cái gì là sách vở, cùng bàn bạc bình đẳng với bệnh nhân, không áp đặt, không phủ nhận, không cãi vã, không làm cho bệnh nhân coi thường, đánh giá trình độ thầy thuốc.

Với những bệnh nhân nằm viện hằng ngày tiếp xúc với nhau, ý kiến bệnh nhân này cũng có thể tác động rất lớn tâm lý bệnh nhân kia. Vì vậy, bác sĩ, điều dưỡng phải làm tốt công tác tâm lý đối với tất cả các bệnh nhân, huấn luyện bệnh nhân tham gia xây dựng khoa phòng, không nói điều gì gây hoang mang cho bệnh nhân khác.

Có những bệnh nhân đặc biệt, bị xã hội ruồng bỏ hoặc bị phân biệt đối xử. Họ luôn có mặc cảm sâu sắc, luôn luôn tự giấu mình, thầy thuốc cần quan tâm tới họ, khuyến khích những yếu tố tích cực, nuôi dưỡng niềm tin và hy vọng, tất nhiên phải tỉnh táo không để bị lũng đoạn, lợi dụng gây khó khăn.

Khi nói về văn hóa bệnh viện có lẽ điều chủ yếu là quan hệ giữa người phục vụ và người được phục vụ. Có được mối quan hệ tốt đẹp thầy thuốc - bệnh nhân, có lẽ thầy thuốc ở vị trí chủ động và muốn vậy, hơn ai hết, thầy thuốc cần hiểu tâm lý bệnh nhân và tạo cho họ niềm tin yêu.

Vũ Thanh Hải

Tin nóng

Tin mới