Một thời yêu anh...

Gốc
(24h) - Có lẽ em sẽ trở về nơi em sinh ra, em sẽ chạy trốn tất cả, chạy trốn để em không phải nhớ về anh nữa...

Từ hôm gặp lại anh tới giờ lúc nào hình ảnh về anh cũng hiện về trong em. Ban ngày công việc đã cuốn em vào nhưng tối đến là khoảng thời gian em lại ngồi nhớ đến anh. Em thầm tự trách mình tại sao ngày đó em rất yêu anh vậy mà vẫn không thể giữ nổi tình yêu của chúng ta? Tại sao em lại đánh mất anh để ngày ngày sống trong nỗi buồn vô tận? Một nỗi buồn mà có lẽ cũng chỉ có em mới thấu hiểu được tường tận hơn ai hết. Em cũng trách anh tại sao ngày đó, anh yêu em đến vậy mà không chịu nghe em nói một lời đã vội vàng kết tội cho em? Và cho tới khi anh nhận ra sự thật rằng, em rất yêu anh thì anh lại không thể cầm điện thoại gọi cho em. Lòng tự trọng của anh quá lớn, nó đã cướp đi tình yêu của em dành cho anh bao năm qua... Giờ đây khi mọi chuyện đã là của quá khứ. Anh lại nhớ tới em nhưng điều đó thì còn có ý nghĩa gì nữa đây anh? Anh gọi cho em để nói rằng anh vẫn còn yêu em, rằng lẽ ra ngày đó anh không nên cư xử như vậy... nhưng tất cả đã quá muộn rồi anh ạ! Tại sao lúc chưa có sự ràng buộc, anh không hề nghĩ tới em? Thời gian qua em đã cố gắng để quên anh, cố gắng giữ chặt những kỷ niệm về anh ở trong sâu thẳm trái tim mình. Vì em cũng đã chờ đợi rồi hụt hẫng nhưng vẫn cố chờ đợi để cuối cùng, em nhận ra một điều đó là em đã mãi mãi mất anh... Em tự hỏi mình tại sao anh không quên em đi? Tại sao từng đấy thời gian anh không liên lạc với em giờ lại gọi cho em làm gì? Tại sao lúc buồn anh mới nghĩ tới em? Tại sao như vậy hả anh? Giờ đây khi anh đã có gia đình bé nhỏ của mình thì em cũng chỉ còn là quá khứ của anh thôi. Em thương yêu anh và luôn mong muốn anh tìm được hạnh phúc của đời mình... Cho dù hạnh phúc đó em không được chia sẻ cùng anh. Nhưng khi anh nói "Hôn nhân của anh không có tình yêu" thì em cảm thấy rất buồn. Nhưng đó là con đường anh đã lựa chọn và không một ai bắt ép anh lựa chọn con đường đó... Và lẽ ra anh có thể lựa chọn cho mình một lối đi khác. Tại sao lúc chưa có sự ràng buộc, anh không hề nghĩ tới em? Để rồi giờ đây, khi anh thực sự thấy chán nản, thất vọng... anh mới nhớ đến em? Nhưng anh ạ! Bây giờ tất cả chỉ là kỷ niệm, anh hãy sống yên vui với gia đình mình anh nhé! Hãy chấp nhận con đường mà mình đã chọn nghe anh! Còn em, em sẽ cố gắng quên anh, cố gắng giấu đi những hình ảnh về anh, cố gắng không làm người thứ ba trong trái tim anh nữa...Biết là sẽ thật khó khăn nhưng em sẽ cố gắng để vượt qua nỗi đau này anh ạ! Lúc nào em cũng chỉ là người đến sau, là người chỉ đáng nhận được thứ tình cảm dư thừa của người khác thôi sao Có lẽ em sẽ trở về nơi em sinh ra, em sẽ chạy trốn tất cả, chạy trốn để em không phải nhớ về anh nữa... Giờ đây, em chỉ thấy cuộc đời đối với em thật trớ trêu, oan nghiệt... Em muốn được ở bên cạnh người mình thương yêu thương nhưng tại sao lại khó đến như vậy? Lúc nào em cũng chỉ là người đến sau, là người chỉ đáng nhận được thứ tình cảm dư thừa của người khác thôi sao? Hay đó là chút lòng thương hại mà anh mang lại cho em? Em muốn nói với anh rất nhiều điều mà từ lâu em đã giấu kín trong lòng... Nhưng giờ đây, nói ra những điều đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa... và em sẽ giữ tất cả những kỷ niệm, những yêu thương đó cho riêng mình! Quá khứ là dĩ vãng, thực tại là tất cả, còn tương lai thì chưa biết sẽ ra sao phải không anh? Anh giờ đây đã là quá khứ trong em... Và em sẽ phải chấp nhận sự thật đó. Hãy sống thật hạnh phúc anh nhé! Nếu có lúc nào đó, em nhớ anh và nhắn tin cho anh đừng trả lời tin nhắn của em, anh nhé! Để em biết được rằng, anh đã không còn là của riêng em nữa... Bạn muốn được chia sẻ những tình huống oái oăm trong công việc, những vấp ngã và đau khổ trong tình yêu hay những niềm vui nho nhỏ của mình trong cuộc sống thường nhật? Hãy gửi những bài viết của bạn về cho chúng tôi theo địa chỉ bantrecuocsong@24h.com.vn để chúng tôi có thể chia sẻ cùng bạn! Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 571 524, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.

Tin nóng

Tin mới