Nghề chép tranh đang xuống dốc

Gốc
Trang 1 / 2

Bản thân người viết đã tiếp xúc với ít nhất 3 nhà kinh doanh đang lao vào thị trường tranh chép. Những nhà kinh doanh này, có người xuất thân từ một ngành có vẻ gần gũi với nghệ thuật như đồ gốm sứ, nhưng cũng có người chỉ thuần túy kinh doanh giấy... vệ sinh. Tranh nào cũng là tranh Họ quan niệm việc sản xuất và tiêu thụ tranh chép sơn dầu không khác gì một món hàng thực phẩm thông thường. Chỉ cần bỏ tiền, thuê mặt bằng hay tận dụng luôn mặt tiền ngôi nhà của mình, đi tìm 3-4 thợ chép từ nghiệp dư đến bán chuyên nghiệp là đã có thể hình thành nên bộ khung của một phòng tranh. Còn về kinh doanh thì, theo họ, tranh nào cũng là tranh, khách nào cũng là thượng đế, vậy nên tranh gì thì cũng cũng phải chiều theo ý muốn của thượng đế. Có nhiều loại thượng đế, “thượng đế Đồng Khởi” khác, “thượng đế Trần Phú” khác (hai con đường tập trung nhiều phòng tranh ở TP.HCM). Không có sự đồng nhất về quan niệm nghệ thuật và cũng chẳng có sự đồng thuận về giá tranh chép. Nếu như ở khu vực trung tâm thành phố người ta đẩy giá tranh chép lên 70-100 USD/bức thì tại những khu vực khác giá tranh chỉ bằng khoảng 2/3, thậm chí 1/2. Ở đây, cần phân định rõ tranh chép chứ không phải tranh giả. Thế giới vẫn cần lắm một ngành hội họa “chép”, ghi lại được cái hồn của tranh gốc quý, chỉ phản đối những tranh giả, lấy ý tưởng của người khác để vẽ lại và ký tên mình. Trong bài này, tác giả không nói đến mảng “tranh giả” ấy. Hiện nay, có đến gần 200 phòng tranh ở Sài Gòn, trong đó đa phần là tranh chép sơn dầu. Những con đường được mệnh danh “phố tranh” là Đồng Khởi, Nguyễn Huệ, Bùi Viện, Đề Thám, Phạm Ngũ Lão, Nguyễn Văn Trỗi, Trần Phú. Giá cả cũng vô chừng. Cùng một bức tranh chép, chẳng hạn như bức Cà phê đêm của Van Gogh, cùng khổ 60 x 80 cm, một số nơi giá phổ biến là 600.000-700.000 đồng, có những nơi lên đến trên 1 triệu đồng, nhưng cũng có những phòng tranh chỉ khoảng 400.000-500.000 đồng. Còn nếu lướt qua các trang web về chép tranh, bạn thậm chí có thể đặt mua tranh Van Gogh chép với giá chỉ 250.000-300.000 đồng một bức. Hay như bức Mona Lisa của Leonardo da Vinci. Bức tranh này được khai thác 100%, nghĩa là được chép theo đủ các cách có thể, miễn là thỏa mong ước tái hiện chân dung và nụ cười bí hiểm của nhân vật. Nhưng khổ nỗi, cái nụ cười, gương mặt và cả bàn tay của nhân vật Mona Lisa lại quá khó thể hiện. Vậy nên có phòng tranh chép được mặt thì mất tay (theo nghĩa bóng), được tay thì mất mặt. Có nơi còn điểm xuyết cho người phụ nữ trong tranh... bộ ria mờ để thêm phần quyến rũ thì phải! Những phòng tranh tự hào chép đạt thì ra giá vài triệu đồng. Nhưng đặc biệt nhất là những gallery “làm biếng”. Khỏi cần đầu tư công sức gì, họ chỉ đem bản mẫu tranh đi photocopy rồi tô màu lên, chỉnh đi chỉnh lại đôi chút là có ngay được một Mona Lisa hoàn chỉnh hơn hẳn sự kỳ công của việc chép tay. Dĩ nhiên, giá của loại tranh chép này chỉ chưa tới 500.000 đồng/bức. Mình tự giết mình Bước chân vào một số tiệm tranh ở đường Trần Phú hay Nguyễn Văn Trỗi, hoặc khu vực trung tâm TP.HCM như Đề Thám, Bùi Viện, Phạm Ngũ Lão chuyên bán tranh cho khách nước ngoài, bạn khó có thể phân biệt đâu là tranh thật, đâu là tranh giả. Thế tại sao lại phải phân biệt tranh chép ra các cấp độ thật - giả như thế, trong khi bản thân tranh chép đã mang tính “giả”? Đó là vì để cạnh tranh, người Việt chúng ta đã phát huy tính “sáng tạo” bằng cách sử dụng một công nghệ mới: in hoặc photo bản mẫu lên vải, sau đó đổ màu và quét lên. Những thiết bị photo hoặc máy in bản mẫu tranh giờ đây tối tân đến mức có khi chỉ cần hoàn thành công đoạn in là bản thô đã có thể trở thành một bức tranh. Đặc biệt, với những khách hàng theo trường phái “ngây thơ” thì có khi cứ để nguyên bức tranh thô đó mà bán cũng được coi là một tác phẩm nghệ thuật có tính “nguyên thủy”. Nhưng điều đó cũng chưa là gì so với “nghệ thuật tạo hình” của người Trung Quốc. Bằng cách in tranh bằng máy trên gỗ ép, họ có thể tạo ra các sản phẩm hàng loạt với độ giống tương đương bản mẫu thật, với giá chưa tới 100.000 đồng/bức.

Tin nóng

Tin mới