Đăng nhập

Đăng nhập để trải nghiệm thêm những tính năng hữu ích
Zalo

'Quan' làm thơ !

Tạp chí Văn Hóa & Phát Triển
GốcHà Nội

Tôi nói, 'quan' làm thơ không phải nói đùa, vì 'quan trườn'g như anh đã làm tới chức Phó bí thư Thành ủy Hà Nội, làm Phó chủ tịch thường trực Hội đồng Lý luận Trung ương, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương và nhiều chức vụ to tát khác thì chẳng là 'quan' là gì? Ấy thế mà tôi đọc fb của anh- anh làm thơ khá nhiều và khá hay.

Nhà thơ Phùng Hữu Phú. Ảnh do tác giả cung cấp.

Nhà thơ Phùng Hữu Phú. Ảnh do tác giả cung cấp.

Hôm họp mặt bạn bè vui vẻ nhân ra mắt cuốn tiểu thuyết MÙA RƯƠI của Nhà văn Phạm Quang Long, mấy GS Nguyễn Bá Thành, Phạm Quang Long, phạm Thành Hưng, Trần Hinh nói với tôi : GS Phùng Hữu Phú sáng tác thơ khi đang còn là sinh viên khoa Sử, Đại học Tổng hợp Hà Nội. Tôi nghĩ đấy là đúng , vì sáng tác thơ đâu phải cứ muốn là có ngay được, mà phải có năng khiếu, mà năng kiếu phải ở tuổi trẻ , là tài năng được hun đúc khi còn nằm trong bụng mẹ sau mới phát tiết, thăng hoa . Thơ là xúc cảm , là ngôn từ được chắt lọc, là nhịp điệu, câu cú, nhưng không có năng khiếu, tài năng thì tất cả cũng không thành thơ được. Tôi chưa được đọc các bài thơ của Phùng Hữu Phú hồi còn sinh viên, nhưng đọc những bài thơ mới sáng tác gần đây cảm nhận rất có nghề.

Nhà thơ Phùng Hữu Phú (tay cầm cặp sách). Ảnh do tác giả cung cấp.

Nhà thơ Phùng Hữu Phú (tay cầm cặp sách). Ảnh do tác giả cung cấp.

Viết về mẹ, nhiều người đã viết, nhưng tôi thích cách viết chân thật, gần gũi, mộc mạc như bài Mẹ của Phùng Hữu Phú

Mẹ cõng tuổi thơ con đi qua chiến tranh.

Tản cư suốt mấy mùa bom đạn.

Gánh hàng xén oằn vai, bàn chân nứt sạn.

Con thơ ngây chỉ thấy Mẹ cười”.

Đấy chỉ là thơ trần thuật, nhưng là nghệ thuật dùng vần điệu đề tạo tình cảm đi sâu vào lòng người, để tạo sự đồng điệu tìm một tiếng nói chung . Nhưng câu này thì thực sự “ gây sốc “ cho cách sử dụng ngôn từ “Nuốt đắng cay, nhọc nhằn, chắt chiu từng giọt mật “ . Giọt mật từ cây mía vắt ra, chưng cất lên, đặc sánh, vàng óng, thơm mát, ngọt ngào được Phùng Hữu Phú ví như tình mẹ dành cho con thì thật tài tình.

Ở bài thơ khác: TÔI VỚI MỘT TÔI có tứ thơ rất lạ, cảm xúc rất mơ hồ, bất chợt, ngỡ ngàng. Tác giả chắc định dùng thể thơ lục bát nhưng thể thơ lục bát sao chở tải hết được tâm trạng mênh mang lúc này, thôi đành phá cách, ngắt nhịp :

Ơi kìa

Lòng cứ trong veo.

Trầm luân

Đã trải qua nhiều chông gai.

Ơi kìa

Cứ nghĩ còn trai.

Thăng hoa

Bè bạn cạn vài chục ly.

Vẹn nguyên

Còn những đam mê.

Còn duyên nợ

Với đất quê,

Với người.

Thu chiều

Ngồi đếm mưa rơi.

Tôi tâm tình

Với một tôi,

Ơ kìa…

Lãng mạn đến thế , tâm trạng đến thế…

Anh Phùng Hữu Phú nói sẽ chọn lọc những bài thơ hay tâm đắc để ra một tập thơ, hy vọng sẽ được đọc thơ của anh nhiều nữa.

Cu Nguyen