Sập bẫy tình vì 'trâu già thích gặm cỏ non'

Gốc
Mấy hôm nay, người dân trong phố bàn tán xôn xao chuyện ông An sắp mất nửa cái nhà. Có người chép miệng thương hại.

Sập bẫy tình vì 'trâu già thích gặm cỏ non' - Ảnh 1

Ảnh minh họa

Nhưng nhiều người khác lại trách ông “trâu già thích gặm cỏ non”. Ít người biết chuyện ông bị sập bẫy tình.

Ông An góa vợ đã lâu, một mình nuôi hai đứa con khôn lớn. Sau khi dựng vợ gả chồng cho chúng, còn lại mình ông trong căn nhà mặt phố. Không ít lần, bọn trẻ mời ông An đến ở chung, căn nhà mặt phố ấy sẽ cho thuê, lấy tiền để ông dưỡng già. Nhưng ông nhất quyết không chịu. Họ cũng khuyên ông nếu gặp ai hợp thì “đi bước nữa”. Nhưng ông lắc đầu: “Bố già rồi!”.

Hồi còn đi làm, công việc cuốn hút, bạn bè đông đúc, các mối quan hệ ràng buộc nên việc sống một mình đối với ông An không quan trọng. Thời gian đầu mới về hưu, ông bắt đầu thấm thía nỗi cô đơn. Suốt ngày quanh quẩn trong ngôi nhà vắng, hết xem tivi lại đọc sách. Ông chẳng biết đi đâu. Đến ai cũng cảm thấy phiền vì ai cũng có việc của họ.

Những buổi trưa, ông vào bếp, nấu một bữa ăn cả ngày. Có khi chẳng cần mâm bát, thức ăn để nguyên trong nồi, ăn vội vàng cho xong bữa. Ngày qua ngày, dằng dặc.

Sau đó, theo lời khuyên của nhiều người, ông An bắt đầu tham gia câu lạc bộ hưu trí. Buổi sáng nào cũng ra công viên tập dưỡng sinh, chiều đánh cờ với các ông bạn hàng xóm... Tưởng như vậy cũng đủ vui cho tuổi già đến khi đi gặp tổ tiên. Ai ngờ...

Hôm đó, trời đang nắng bỗng chuyển mưa, đột ngột, tầm tã. Có cô gái trẻ đến đứng trú trước hiên nhà. Cô bị ướt, run lập cập. Ông thương tình mở cửa, mời vào uống chén trà nóng. Câu chuyện giữa hai người xa lạ dần ấm lên, sôi nổi. Ngớt mưa, cô gái ra về, không quên cám ơn “bác chủ nhà” tốt bụng.

Ông An sẽ quên ngay cô gái nếu như mấy hôm sau cô không xuất hiện với một bịch trái cây và nụ cười dịu dàng: “Cháu đi làm ngang qua. Rẽ vào thăm bác!”. Lại chuyện đông chuyện tây, chuyện trên trời dưới biển... Đã lâu không có người nói chuyện nên ông An được dịp giới thiệu “kho kiến thức” của mình khiến Yến, tên cô gái, cứ tròn đôi mắt đen, xuýt xoa: “Bác nói hay quá! Bác giỏi quá! Kiến thức của bác thật uyên thâm!”.

Trưa, ông An dè dặt mời cô gái ở lại “ăn với tôi chút cơm rau!”. Cô không từ chối mà còn vui vẻ xung phong: “Vâng! Thế thì em xin vào bếp. Anh (cô đổi cách xưng hô thật tự nhiên) ngồi chơi, uống nước. Em làm loáng cái là xong!”.

Quả thật, chỉ nửa tiếng sau, cô gái bưng mâm cơm ra: Cá chiên rưới nước mắm ớt tỏi thơm phức. Đĩa rau muống luộc xanh đậm, chén nước mắm sóng sánh mấy lát ớt đỏ... Rất lâu rồi ông An mới có một bữa cơm ngon đến thế. Từ hôm đó, ông An nhận ra mình hay nhớ cô gái mới quen.

Mấy hôm sau, Yến lại tới. Cô xách theo một giỏ nặng thức ăn. Hồn nhiên như một người thân, cô áp mặt vào ngực ông: “Em nhớ anh quá! Anh có nhớ em không?”. Ông run rẩy vì bất ngờ nhưng hai tay vẫn lưỡng lự. Mãi đến khi vồng ngực rắn chắc của Yến áp sát vào người ông, nóng bỏng, ông mới dám quàng tay qua lưng cô, siết chặt...

Một tháng sau, ông gọi các con về, đưa Yến ra giới thiệu: “Đây là Yến. Bố và cô ấy đã quyết định làm đám cưới vào tháng sau!”. Hai đứa con ông An tròn mắt: “Nhưng...”. Ông gật đầu: “Bố biết! Yến trẻ quá so với bố! Nhưng mà... Bố và Yến yêu nhau! Các con nên đồng ý!”.

Nhìn ánh mắt cương quyết của bố, hai con ông An hiểu rằng mọi chuyện đã được quyết định nên đành thở dài: “Thôi thì tùy bố vậy! Miễn là bố vui và hạnh phúc!”.

Yến dọn đến ở, đăng ký trong sổ hộ khẩu của ông. Tuần trăng mật trôi qua vui vẻ. Nhưng sau đó thì cô Yến chăm chỉ, dịu dàng bỗng lột xác thành một người khác: Buổi sáng, cô ngủ quay đơ đến 8 giờ mới dậy, ra phố ăn sáng. Trưa, ông chồng già phải vào bếp vì Yến đang mải dán mắt vào bộ phim truyền hình trên tivi. Ăn xong, cô lại lăn ra ngủ nên ông đành lui cui dọn dẹp.

Cứ vậy, ông An trở thành osin, nuôi cô vợ trẻ bằng lương hưu và “trợ cấp” của các con. Quá mệt mỏi, ông An tính nước li dị. Yến chỉ tay vào mặt ông: “Cứ chia đôi căn nhà rồi tôi khắc đi!”. Tất nhiên là ông An không đồng ý. Vậy là cứ lằng nhằng mãi đến giờ vẫn chưa giải quyết xong.

Ông đâu biết, đây là cái bẫy mà Yến đã dương sẵn để chiếm căn nhà mặt phố này. Song, có lẽ ông phải “hi sinh” nửa cái nhà để được thoát khỏi “con hồ ly tinh” chứ sống thế này ông không chịu nổi!

Tin nóng

Tin mới