Thừa và thiếu

Gốc
Bóng chuyền Việt Nam đang thiếu những vận động viên như Ngọc Hoa, Văn Kiều.

Thêm đội bóng, tăng đầu tư Trước mùa giải mới, đã có thêm hai đội bóng được thành lập: đội nam Đức Long Gia Lai và đội nữ Xây lắp Dầu khí Thái Bình Dương. Tuy chỉ mới dự tranh từ hạng A nhưng đây chính là hai đại diện 'chi bạo' nhất 'làng' bóng chuyền, với tổng kinh phí gần chục tỷ đồng. Đội nam Đức Long Gia Lai tập hợp ngay được một đội hình toàn 'ngôi sao', nổi bật là 'cặp bài trùng' Oan-chai (Wanchai, đội trưởng ĐTQG Thái-lan) và Hữu Hà (mới thanh lý xong hợp đồng với đội Tràng An Ninh Bình). Đội nữ Xây lắp Dầu khí Thái Bình Dương lại 'gom' luôn cả tám cầu thủ trẻ chất lượng cao (từ 15 đến 18 tuổi) từ Hà Nam về, tạo nền tảng vững chắc cho tương lai. Hai đội bóng này đủ khả năng 'khuynh đảo' giải hạng A 2011, giành quyền thăng hạng dự giải VĐQG ngay từ mùa tới, để rồi tiếp tục vươn lên thành những thế lực mạnh thật sự. Không chỉ mang tính đơn lẻ, mà thực tế, bước vào mùa giải 2011, sự đầu tư chung của các đội bóng tăng lên rõ rệt, như một xu hướng chung nhằm đáp ứng đòi hỏi phát triển. Sơ bộ, mức kinh phí mà các đội bỏ ra trung bình tăng khoảng 30% so với năm ngoái. Tính ra, một đội dự giải VĐQG phải chi tối thiểu hai tỷ đồng, mức phổ biến là trên dưới ba tỷ, cá biệt có vài đội như nam Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, nữ Vietsov Petro, hay Bình Điền Long An đạt mức trên dưới bốn tỷ đồng. Nhờ vậy mà hầu hết các đội đều có điều kiện hơn hẳn để chọn thuê cầu thủ ngoại, tăng cường tập huấn cọ xát chuẩn bị, nâng chế độ lương thưởng, dinh dưỡng... Bế tắc về lực lượng Đã có bước đột phá về điều kiện cơ sở, nhưng chất lượng chuyên môn các giải đấu của bóng chuyền Việt Nam vẫn đang khá 'ì ạch', gắn với sự bế tắc về nguồn lực - yếu tố mang tính quyết định cho phát triển. Bóng chuyền đang thiếu trầm trọng các cầu thủ thuộc diện có chất lượng, còn 'nhân tài' đích thực có lẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngoại trừ đội nữ Thông tin LV Bank khá 'ổn', tất cả các đội còn lại đều đang trong tình cảnh thiếu hụt lực lượng ở các mức độ khác nhau. Đội nữ Bình Điền Long An, vốn luôn thuộc nhóm dẫn đầu, mới chỉ thiếu chủ công Diệu Châu đã lập tức lao đao. Đội nữ PV Thái Bình chỉ có thể trông cậy vào tuyển thủ quốc gia Bùi Thị Huệ. Đến đội nam Tràng An Ninh Bình, là ĐKVĐ quốc gia, mà cũng đã phải cố gắng 'chắp vá'. Đội nữ Quảng Ninh thậm chí còn phải huy động gấp cả các cựu binh đã nghỉ thi đấu vài năm, rồi cầu thủ tuyển trẻ, mới đủ đội hình đăng ký theo quy định, mà khổ nỗi đội hình ấy có lẽ vẫn chưa đủ sức trụ hạng. Rất nhiều đội hiện tại đã 'rủng rỉnh' tài chính để 'chiêu mộ' cầu thủ với giá cao, song muốn mua cũng chẳng có, vì cả 'làng' đều thiếu quân, ai cũng chỉ chăm chăm giữ. Vì vậy, đội Tập đoàn Dầu khí Việt Nam phải bỏ ra hơn 1,5 tỷ đồng mới mua được cây chuyền hai Đình Toàn (chỉ thuộc diện trung bình khá, lại đã ở tuổi 'băm') từ Sacombank Biên Phòng. Giới chuyên môn cho rằng cỡ như 'oanh tạc cơ' Văn Kiều (Sanest Khánh Hòa), có bỏ ra ba bốn tỷ đồng cũng không thể mua được... Tình hình càng trở nên phức tạp khi có thêm một số đội ra đời, áp lực thành tích cao, nên nhu cầu VĐV chất lượng ngày một tăng chóng mặt. Rõ ràng, bóng chuyền Việt Nam đang phải đối diện với một cuộc 'khủng hoảng thiếu' nghiêm trọng. Nguyên nhân gốc rễ của tình trạng ấy là công tác phát hiện đào tạo trẻ của môn này đã bị buông lỏng quá lâu, nhất là từ khi bóng chuyền Việt Nam 'mở cửa' đón cầu thủ ngoại. Những trung tâm đào tạo truyền thống như Thái Bình, Long An... cũng sa sút nặng. Trong khi đó, các nhà quản lý gần như không có biện pháp định hướng, điều chỉnh nào từ vĩ mô, cứ để mặc mảng quan trọng này 'trôi nổi'. Và bây giờ, sự thiếu hụt về con người đang trở thành rào cản ngăn đà thăng tiến mạnh mẽ đã có được nhờ những nỗ lực xã hội hóa của bóng chuyền Việt Nam.

Tin nóng

Tin mới