Tôi chỉ là "rau sạch" của anh?

Gốc
Có những hôm bên anh về, hai bên vai tôi đỏ ửng vết răng anh cắn nhưng tôi không thấy đau đớn mà còn cảm giác rất hạnh phúc vì điều đó.

“Em ơi giờ đây anh cần. Cần một bờ vai em ơi. Nhưng không còn ai lúc này. Để anh có nơi tựa vào”… Bài hát đó đã phát đi phát lại bao nhiêu lần nhưng vẫn không làm tôi thấy bình tâm lại được.

Vẫn một chữ “ngỡ” mà sao tôi thấy ngày hôm qua và ngày hôm nay khác nhau quá. Tôi thấy sợ mỗi khi bình minh vì tôi lại phải đối diện sự thật phũ phàng đó. Tôi muốn mình ngủ mãi mãi để chìm đắm trong cơn mơ có anh bên cạnh…

Tôi quen anh trên mạng. Từ lúc quen anh đến bây giờ chưa tròn 1 tháng nhưng sao nó lại dài như mấy năm vậy. Anh hơn tôi 7 tuổi, nhiều người ở tuổi anh đã có vợ con và mái ấm gia đình nhưng anh vẫn ở cùng bố mẹ. Anh tốt nghiệp đại học loại giỏi nhưng thích bay nhảy nên làm tự do và cũng vì như vậy nên anh nói ai yêu anh cũng bỏ đi vì không chịu được những chuyến đi xa của anh. Anh kể có lần anh sang Trung Quốc, Đài Loan cả mấy tháng mới về nên khi quen tôi anh rất sợ nảy sinh tình cảm và có một ngày tôi cũng bỏ anh mà đi... Nhưng chính anh là người đặt vấn đề tình cảm đầu tiên, tôi luôn hứa sẽ thông cảm cho công việc của anh và chấp nhận sẽ không bỏ anh mà đi. Anh cũng nói anh làm một năm nữa thôi là sẽ tìm một công việc ổn định và lúc đó chúng tôi sẽ bên nhau mãi mãi...

Tôi sinh ra ở một tỉnh lẻ gần Hà Nội còn anh là trai nội thành chính gốc, tôi tốt nghiệp cao đẳng được một năm và đã nghỉ làm sau khi thử một số công việc không đúng chuyên ngành. Tôi có rất nhiều thời gian rảnh và nhà có máy tính nên gần như lúc nào chúng tôi cũng nói chuyện với nhau. Hết online lại gọi điện thoại chỉ để kể những câu chuyện vu vơ, với chúng tôi được nghe giọng nhau và cười với nhau là đủ. Vì anh bảo đợt này anh đang ở nhà dưỡng bệnh nên mới có thời gian chứ anh đi làm là đi suốt nên chúng tôi tranh thủ gặp nhau nói chuyện bất kể thời gian. Có hôm ham vui quá tôi với anh nói chuyện đến 2, 3 giờ sáng anh mới vội vàng giục tôi đi ngủ không mệt...

Thời gian cứ thế trôi đi, thỉnh thoảng tôi ra Hà Nội gặp anh, hai đứa lại đi chơi, đi ăn nói chuyện vui vẻ. Và tôi đã quyết định học tiếp lên để được gần anh, hiểu anh thêm và cũng có thể khôn lớn hơn theo như anh nói. Anh giúp tôi nộp hồ sơ, tìm phòng trọ, tìm việc làm... Anh giúp đỡ rất nhiều vì tôi chưa ra Hà Nội nhiều và chưa quen với cuộc sống, đường xá nơi đây. Tôi gọi anh là chồng xưng vợ, anh vẫn gọi em xưng anh khi tôi hỏi thì anh bảo thấy ngượng không quen và luôn biện lý do tuổi anh nhiều rồi (năm nay anh đã 30 tuổi). Mỗi lúc bên anh, anh chỉ cắn nhẹ vào vai tôi bày tỏ tình cảm khi tôi hỏi thì anh nói anh thích cắn chứ không thích hôn. Có những hôm bên anh về, hai bên vai tôi đỏ ửng đầy vết răng anh cắn nhưng tôi không thấy đau mà cảm thấy rất hạnh phúc. Điều đó chứng tỏ rằng, anh rất yêu tôi.

Nhưng mấy hôm nay tôi thấy anh rất lạ, gọi điện thoại không nghe máy và lúc nào anh cũng ngái ngủ. Tôi hỏi thì anh kêu không có việc gì làm, không đi đâu chán nên online thâu đêm ngày ngủ. Tôi khuyên nhủ anh gắng ăn ngủ đúng giờ vì đang chữa bệnh nhưng anh cũng chỉ ậm ừ cho qua. Tôi năm lần bảy lượt đi xe ra Hà Nội tìm phòng anh cũng không đưa đón tôi như trước nữa. Thậm chí có lần anh đang bên tôi mà nghe điện thoại rất bí mật. Tôi hỏi thì anh kêu người yêu cũ rủ đi chơi nhưng anh bảo đang đi với người yêu rồi (anh bảo anh và người yêu cũ luôn coi như bạn). Tôi cũng không hỏi nhiều cho đến một hôm, tôi đi xe về mệt nên ngủ quên đến chiều, khi tỉnh dậy tôi với điện thoại gọi cho anh vì lúc sáng đi về tôi hứa về nhà sẽ gọi cho anh an tâm. Anh bắt máy luôn nhưng nói được vài câu tôi không rõ, đang định gọi lại thì số anh gọi. Tôi bắt máy trong tâm trạng ngái ngủ định nói mấy câu hờn dỗi cho anh dỗ thì đập vào tai tôi là giọng the thé của một người con gái đang rất giận và tôi chỉ kịp alo thì cô ấy chửi mắng tôi thậm tệ. Tôi bừng tỉnh và chưa hiểu chuyện gì thì tiếng anh trong máy "anh xin lỗi vợ anh đấy, con yêu quái nó đang ghen” và điện thoại tắt luôn.

Tôi muốn mình ngủ mãi mãi để chìm đắm trong cơn mơ có anh bên cạnh… (Ảnh minh họa)

Tôi ngỡ ngàng không hiểu gì thì kể từ đó điện thoại tôi đổ chuông liên tục và toàn số anh gọi. Nhưng tôi có được nghe giọng anh đâu mà toàn giọng người con gái đó chửi bới mắng nhiếc tôi thậm tệ. Rằng tôi là loại này loại nọ đi cướp chồng người khác... Tôi quá sốc vì tôi không có cơ hội nghe anh giải thích thì cô gái đó cướp máy và chửi tiếp. Tôi mệt mỏi không nghe thì cô ấy quay sang nhắn tin lấy số điện thoại lạ gọi và chỉ cần tôi nhấc máy là chửi không còn kịp cho tôi alo nữa. Tôi choáng váng và cố gắng hiểu nhưng tôi không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Mới sáng nay trên đường về tôi gọi cho anh vẫn bình thường, tối qua tôi online nói chuyện anh vẫn rất bình thường vậy mà chỉ có mấy tiếng đồng hồ mà mọi thứ đảo lộn tất cả. Tôi không khóc mà cũng không có lý do gì khóc vì anh từng nói nếu khóc có thể giải quyết mọi chuyện thì anh đã khóc rồi.

Đêm anh tắt máy không online như trốn tránh tôi, tôi lên mạng gặp em anh hỏi thì em anh bảo không có chị dâu nào cả, anh có nhiều bạn gái nhưng chưa có vợ. Tôi cố gắng nghĩ và mong đây là trò đùa của bạn anh như anh hay kể cho tôi nghe. Nhưng tôi thấy không giống vì nếu trêu anh sẽ gọi điện thoại ngay chứ không im lặng như vậy. Tôi chơi vơi, không biết tin vào đâu và mất ngủ cả đêm. Sáng tôi cố gắng liên lạc với anh để hỏi rõ mọi chuyện nhưng anh tắt máy. Chán nản tôi gửi tin nhắn mong anh khi đọc được có thể gọi lại và giải thích với tôi. Nhưng có lẽ người mở máy và đọc được lại là cô ấy nên cả chiều tôi lại bị khủng bố bằng những tin nhắn, cuộc điện thoại toàn những từ ngữ thiếu văn hóa, ngôn ngữ ngoài đường. Không chỉ có vậy cô ấy còn huy động cả chị gái mình khủng bố tôi bằng tin nhắn hết chửi bới lại dọa nạt, lại lăng nhục. Uất ức quá tôi nói lại thì anh gọi điện trách cứ tôi, nói được vài câu anh tắt luôn không kịp cho tôi nói điều gì. Tôi không nghĩ mình phải chịu đựng thêm nữa và phản kháng.

Những tưởng họ sẽ để tôi yên nhưng không, họ lăng mạ cả anh, cả tôi, đe dọa đòi gặp mặt tôi, chửi bới, nhiếc móc. Họ còn lôi bố mẹ tôi vào nữa, quá sức chịu đựng anh lại gọi điện mắng tôi. Có lẽ anh nghe cô ta bảo tôi hay nhắn tin gọi điện thoại làm phiền chửi bới nên anh mắng tôi nhưng anh đâu biết tôi mới là bị người chửi bới. Tôi tôn trọng anh, luôn coi anh là một người nhiều kinh nghiệm để học hỏi nhưng cô ta và chị cô ta không coi anh ra gì. Những từ ngữ họ nói về anh làm tôi có cảm tưởng anh là một gã đàn ông hèn kém, ăn bám vào vợ con... Họ gọi anh là thằng này thằng nọ mà tôi không nghĩ một người vợ có thể nói về chồng mình như thế. Và qua những tin nhắn chửi bới tôi biết được cô ta là vợ anh nhưng không chính thức. Chị gái cô ta bảo cô ta bỏ tiền ra để cưới anh và anh không cho gia đình anh biết vì còn muốn lấy vợ nữa. Tôi thất vọng về anh, chẳng lẽ người tôi luôn tôn trọng và nghĩ có bản lĩnh, nói được làm được lại là người như vậy sao. Tôi cũng chỉ là "rau sạch" đối với anh như anh nói chuyện với bạn bè anh thôi sao?

Tôi đã làm theo lời anh không nghe điện thoại, không nhắn tin qua lại với họ nữa vì tôi không muốn anh khó xử. Tối nghe giọng anh qua điện thoại, tôi biết anh đang buồn chán, nghe giọng mệt mỏi nhưng tôi không có cơ hội hỏi anh vì chỉ đợi nghe anh mắng tôi xong là cô ta cướp điện thoại chửi tiếp. Trước đây, khi bên tôi anh thỉnh thoảng hay thở dài và hút rất nhiều thuốc. Tôi có hỏi nhưng anh chỉ bảo do công việc nên anh hay hút và thở dài thôi. Giờ thì tôi đã hiểu nguyên nhân rồi. Tôi cũng đọc rất nhiều mẩu chuyện tâm sự về bồ nhí về sự thích tìm của lạ của mấy ông chồng, nhưng tôi không nghĩ có ngày tôi lại rơi vào hoàn cảnh như vậy. Anh có thể online cả đêm với tôi, có thể đón tôi đi bất kể lúc nào nên tôi đâu nghĩ anh đã có gia đình và thêm nữa anh đang ở cùng bố mẹ anh. Thì ra khoảng thời gian đó anh đang cãi nhau với vợ nên hay online, không qua chỗ vợ anh nên có thời gian và tôi đã hiểu được câu nói “em hãy thử vắt tay lên trán suy nghĩ xem mình đã làm gì rồi hãy nói” của anh mà tôi vô tình nghe được khi anh nói chuyện điện thoại.

Giờ tôi rất chán nản và không biết phải làm gì nữa. Vì anh tôi quyết định ra Hà Nội học để gần anh nhưng giờ cũng vì anh tôi thấy ghét Hà Nội vô cùng. Nhưng ngày thi sắp tới, nhà cũng thuê rồi tôi đâu còn con đường nào khác là tiếp tục học. Nhưng tôi biết làm gì để có thể tập trung vào mọi việc khi đầu óc tôi luôn nhớ tới anh, nhớ tới câu nói anh luôn nói khi bên tôi “giờ là vợ anh rồi nếu anh thấy đi cùng thằng nào thì chết với anh, đợi 1 năm nữa anh nghỉ không làm nữa anh sẽ đón em về”. Tôi thật sự hoang mang và mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Tin nóng

Tin mới