Đăng nhập

Đăng nhập để trải nghiệm thêm những tính năng hữu ích
Zalo

Tôi sai chỗ nào?

Gốc

Tôi nhớ, có lần vừa ngồi vào bàn ăn, anh đã dằn mạnh chén cơm: “Em có điên không? Ai đời ăn canh chua với cá kho tộ mà lại ăn bằng nĩa? Con Hương đi lấy cho ba đôi đũa”. Tôi bực bội: “Đồ nhà quê”. Hai đứa nhỏ lấm lét nhìn ba. Suốt bữa ăn chẳng ai nói với ai lời nào…

Tại sao tôi chỉ nghĩ cho chồng con mà chẳng có ai nghĩ cho tôi...

Đã hơn 8 giờ tối mà vẫn không có một người khách nào đến. Mấy món khai vị bày sẵn đã nguội lạnh tự bao giờ. Những bộ đồ ăn sang trọng với dao nĩa sáng bóng, khăn ăn trắng tinh đập vào mắt tôi như một lời châm chọc.

Từ chiều đến giờ, không ai gọi cửa mà chỉ có tiếng chuông điện thoại: Người này cáo bận, người kia không khỏe, người nọ đi công tác xa…

Chồng tôi hết ra vào nhìn bàn tiệc lại nhìn vợ. Rồi đột ngột anh vớ lấy chìa khóa xe. Tôi gắt: “Anh đi đâu vậy?”. Anh không trả lời mà lầm lì dắt xe ra cổng. Đến nước ấy thì tôi không còn giữ bình tĩnh. Chạy theo kéo tay chồng, tôi nói như van nài: “Anh ở nhà ăn cơm với em chứ bày biện ra đó rồi, không lẽ đổ bỏ sao?”. Anh hất mạnh tay: “Cho em vừa lòng. Cứ nhà cao cửa rộng, kín cổng cao tường đi, mai mốt chết không có người khiêng”.

Tôi nhìn anh trân trối. Chưa bao giờ anh ăn nói thô lỗ với vợ như vậy. Bữa tiệc sinh nhật anh hôm nay, tôi đã dành biết bao tâm sức để chuẩn bị. “Anh cứ kêu ca em không quý bạn bè. Được rồi, em sẽ làm một bữa tiệc toàn những món đắt tiền. Anh rủ hết bạn bè tới đây cho họ biết mặt để họ khỏi nói em này nọ...”- tôi đã đắc ý nói với anh như vậy.

Nhưng kết cục là thế này đây. Không có lấy một người đến dự! Mấy em nhân viên của nhà hàng Cung Đình lấm lét nhìn nhau rồi rụt rè: “Thưa cô, có tiếp tục chờ không ạ? Đã 10 giờ rồi…”. Tôi đành phải bảo họ khuân vác mọi thứ về.

Ngồi một mình giữa phòng ăn rộng thênh thang, bất giác tôi nhớ cái thuở bạn bè không mời mà đến, không gọi mà tề tựu đông vui. Lúc đó, anh mới ra trường vài năm, đi làm thuê cho các công ty xây dựng, lương chẳng bao nhiêu. Chúng tôi gặp nhau ở công trường, cảm mến tính tình chịu thương, chịu khó của nhau mà thành chồng vợ.

Hồi đó, hai vợ chồng nghèo lắm, nhà cửa tuềnh toàng, bạn bè đến chơi muốn đứng đâu, ngồi đâu cũng được, ai đói bụng thì cứ lục chạn tìm thức ăn, thích nhậu nhẹt thì chỉ cần xị rượu đế và miếng khô cá đuối nướng là đã thành đại tiệc. Thậm chí vào mùa Word Cup, mọi người tụ tập xem đá bóng, bữa khuya chỉ có cháo trắng củ cải muối mà rôm rả, xôm tụ...

Tôi không thể ngăn mình đừng thở dài khi nhớ đến những ngày tháng đó.

Mọi chuyện chỉ thay đổi kể từ khi anh lập công ty xây dựng và liên tục nhận được nhiều công trình. Có của ăn của để, chúng tôi xây lại ngôi nhà trên nền đất cũ. Vốn đã từng trãi qua những ngày tháng khốn khó nên tôi rất quý trọng những đồng tiền mà giờ đây anh kiếm được. Tôi chắt chiu, dành dụm để sắm sửa mọi thứ tiện nghi trong gia đình cho “bằng chị, bằng em” chứ không hề tiêu xài gì cho cá nhân mình.

Nhưng lúc nghèo thì không sao, chứ khấm khá một chút lại sinh nhiều điều phiền toái. Anh bảo tôi trở thành người khó tính từ khi xây nhà mới: Bạn bè đến chơi, lỡ quên cởi giày, tôi đã kêu inh ỏi và lấy giẻ lau tới lau lui cái sàn nhà cho đến khi sạch bóng. Có lần người bạn thân nhất của anh nhậu say, lỡ nôn ra nền nhà, thế là tôi cấm cửa. Mẹ chồng ở quê lên, lỡ vứt cái khăn trầu ở phòng khách là bị tôi “cảnh cáo” ngay. Tôi cũng không cho hai đứa nhỏ rủ rê bạn bè về nhà vì bọn trẻ rất hay bày biện, nấu nướng làm bẩn nhà bếp… Tôi còn học hỏi mấy chị bạn bày biện phòng ăn “theo kiểu Tây”, có chân nến, khăn voan viền đăng ten trải bàn, bắt cả nhà tập ăn bằng dao và nĩa cho đúng phong cách của giới thượng lưu...

Thế mà anh chẳng hề nhận ra sự cố gắng ấy của vợ. Tôi nhớ, có lần vừa ngồi vào bàn ăn, anh đã dằn mạnh chén cơm: “Em có điên không? Ai đời ăn canh chua với cá kho tộ mà lại ăn bằng nĩa? Con Hương đi lấy cho ba đôi đũa”. Tôi bực bội: “Đồ nhà quê”. Hai đứa nhỏ lấm lét nhìn ba. Suốt bữa ăn chẳng ai nói với ai lời nào…

Từ đó con Hương, thằng Tuấn cứ viện đủ lý do học hành để không phải ăn cơm chung với cha mẹ. Còn anh thì lại đi ra ngoài nhậu nhẹt thường xuyên hơn với lý do không muốn làm phiền vợ. Lúc đầu tôi thấy khỏe thật, nhưng dần dần bỗng nhận ra các mối quan hệ chung quanh mình đang bị bào mòn: Trước tiên là giữa hai vợ chồng, rồi đến giữa mẹ và các con, sau cùng là với người thân, bạn bè.

Bữa tiệc sinh nhật bị tẩy chay là một đòn trí mạng. Chưa bao giờ tôi cảm thấy ê chề, nhục nhã, tủi thân như thế.

Tôi sai ở chỗ nào? Tôi làm tất cả những chuyện đó là vì chồng con chứ có phải cho bản thân mình đâu? Tại sao tôi chỉ nghĩ cho chồng con mà chẳng có ai nghĩ cho tôi như vậy?

Nguồn Người Lao Động: http://nld.com.vn/2011112308045149p0c1030/toi-sai-cho-nao.htm