Vợ ơi, em là tài sản vô giá với anh

Gốc
Nếu nói câu chuyện tình yêu của chúng tôi mang hơi hướm cổ tích, theo kiểu Lọ Lem và hoàng tử, thì chắc cũng không đến mức quá lời.

Tôi quen em trong một dịp tình cờ và bị sự nhân hậu, ấm áp của em cuốn hút. Cô ấy yêu tôi bằng tất cả ngây thơ, tin cậy. Nhưng chúng tôi lại cách biệt quá xa về xuất thân, hoàn cảnh và địa vị xã hội. Khi nghĩ tới vấn đề hôn nhân, gia đình tôi không ngăn cản, nhưng có phần e dè.

Ba tôi xa gần về việc nên thẳng thắn chuyện tài sản, tránh đêm dài lắm mộng, lòng dạ con người vốn là thứ khó lường. Tôi dù yêu em nhưng cũng không khỏi nghĩ ngợi.

Bao tấm gương nhãn tiền khi vợ chồng cơm canh chẳng còn ngọt lành nữa khiến tôi lo lắng. Ở ta, cái chuyện xác nhận tài sản riêng trước khi kết hôn còn khá nhạy cảm và xa lạ. Phải mở lời với cô ấy thế nào đây?

May thay, vợ sắp cưới của tôi là một cô gái thông minh. Khi tôi chính thức đưa cô ấy đi thăm cơ ngơi do mình làm chủ, lúc tôi bảo rằng mình khá giàu có, và bản thân tôi đang có nhiều thứ lăn tăn lúc lập gia đình, dường như cô ấy đã hiểu…

Tôi đọc được nỗi hụt hẫng ít nhiều trong mắt cô ấy, khi tôi xa gần đề cập chuyện tài sản riêng chung, về các thỏa thuận trước kết hôn mà người ta hay áp dụng. Tôi mang sự từng trải trên thương trường để dò tìm xem, có chút manh nha thực dụng nào trong tâm hồn người con gái tôi yêu chăng…

Vợ ơi, em là tài sản vô giá với anh - Ảnh 1

“Ôi anh giàu kinh khủng vậy hả? Em thì chẳng có gì. Lấy em, anh có sợ em… đào mỏ hay không đó?”. Câu nói hồn nhiên ấy đánh bay mọi ngại ngần.

Tôi thú thật rằng đang muốn nhờ cô ấy hợp tác trong việc này, để gia đình tôi yên tâm chấp nhận. Chứ giữa anh với em thì nào có vấn đề gì. Vợ tôi vui vẻ đồng ý. Thậm chí, cô ấy còn nhanh nhảu cho biết, nếu tôi không bảo, cô ấy cũng sợ mình phải cùng đứng tên chủ quyền những thứ không phải do công sức bản thân làm ra.

“Có khi vợ mày “diễn” để lấy niềm tin đấy nhé, cẩn thận!”. Một anh bạn thân vỗ vai tôi và cảnh báo một cách trần trụi khi biết hợp đồng hôn nhân của chúng tôi được lập ra khá thuận lợi, không gặp phải phản ứng hay tự ái gì của vợ.

Gia đình tôi thì hỉ hả vì không sợ con trai mình “lỗ lã” hay bị lợi dụng nữa. Riêng tôi luôn muốn bù đắp thật nhiều cho người con gái đã không bận tâm toan tính chuyện xe pháo nhà cửa của tôi, cứ hồn nhiên yêu là cưới, vậy thôi…

Chúng tôi về với nhau. Vợ tôi tiếp tục đi làm, giữ nếp sống bình dị trước đây. Tôi hạnh phúc với lựa chọn của mình, dẫu không hiếm khi áy náy hỏi, em có buồn khi phía n hà anh yêu cầu ký giấy xác nhận tài sản này nọ không? Vợ tôi lườm yêu chồng, “trả treo” rằng, thì rõ là em lấy anh vì tiền, chứ còn gì nữa mà phải khách sáo!

Cuộc đời khó lường. Chỉ sau một trận hỏa hoạn, tôi trắng tay, phải gầy dựng lại từ đầu. Hạnh phúc thay, khi ấy tôi còn có vợ tôi, người phụ nữ vẫn gắn bó bên cạnh, chưa từng băn khoăn gì về những thứ chồng mình có, và nay đã hết sạch…

Tin nóng

Tin mới