Yêu thuật rợn tóc gáy của người Ma Coong

Gốc
(24h) - 3 tiếng súng rát tai nhắm vào chiếc áo mỏng manh của ông Lâm nhưng kì lạ thay chiếc áo vẫn không có một vết sước.

Cảnh tượng hãi hùng Để hy vọng của mình không hóa thành nỗi thất vọng tràn trề, chúng tôi đã phải nhờ sự giúp đỡ của Bí thư Đảng ủy xã Nguyễn Chí Sỹ. Đêm ấy, bỏ dở cuộc lửa trại tưng bừng, ông Sỹ đưa chúng tôi tới nhà ông Đinh Giàu để “làm công tác tư tưởng”. Ngồi bên bếp lửa, ông Giàu bảo: “Mình chưa làm thần chú để biểu diễn bao giờ cả! Nhưng mà báo đã lên tới đây rồi thì sáng mai cứ qua đây. Mình sẽ cố gắng xin thần linh xem thế nào!?” Sáng mai, mặt trời vừa ló chúng tôi đã ôm máy ảnh, máy quay tìm đến nhà ông Đinh Giàu. Khi chúng tôi vừa yên vị, ông Giàu bảo, ông phải làm lễ xin thần linh và ma mót (ma nhà). Nếu thần linh, ma mót đồng ý thì cuộc biểu diễn mới được tiến hành. Chẳng để khách phải sốt ruột, ông Giàu bắt tay ngay vào việc. Ông lấy chiếc bát đựng trầu cau đã úa héo trên ban thờ xuống đặt vào giữa chiếc mâm đồng cũ. Trong chiếc bát ấy có cả những điếu thuốc to cỡ ngón tay cái cũng được cuốn vội bằng lá cây rừng. Tiếp đó, ông lấy túi hạt vừng cũng từ trên ban thờ, rắc quanh bát. Chờ người nhà đi mua rượu về, ông đặt luôn chai rượu vào mâm. Khi đã đủ các thứ cần thiết, ông Giàu gọi người nhà mang con dao ông vẫn dùng để phát nương lên. Ông đưa cho chúng tôi cầm thử. Con dao này, bản rộng chừng mười phân, nặng trĩu. Cho chúng tôi xem xét kỹ lưỡng xong, ông lại bảo người nhà nổi than hồng để cho dao vào nung. Ở trên nhà ông Giàu bắt đầu vào phần lễ của mình. Ông châm cây nến được làm từ sáp ong và cắm ngay cạnh bát đựng trầu thuốc. Khi ngọn nến cháy bùng bùng, ông Giàu rót một chén rượu và lẩm nhẩm cầu khấn. Cố dỏng tai nghe nhưng tôi cũng chẳng biết ông khấn gì. Khấn xong, ông Giàu đi thẳng xuống bếp, tác phong dứt khoát như người máy. Nhấc con dao đỏ rực trên bếp lên, ông gõ mạnh vào chiếc kiềng sắt làm tia lửa bắn ra lấp lánh. Khi máy ảnh của chúng tôi đã chớp trọn vẹn cảnh đó, ông Giàu thản nhiên đưa con dao đỏ hồng ấy vào miệng ngậm và đi thẳng lên trên nhà. Cảnh ấy khiến ai cũng thần sắc thất kinh, mắt tròn mắt dẹt. Lên tới nhà trên, vẫn ngậm dao trong miệng, ông đảo một vòng trước mặt mọi người. Khi thấy tất thảy “khán giả” đã mãn nhãn trước cảnh tượng hãi hùng đó, ông từ từ bước tới trước bàn thờ nhả dao ra và phỉ nước miếng vào phần đỏ nhất. Những tiếng xèo xèo phát ra trong chớp mắt. Chẳng để mọi người kịp trấn tĩnh, ông chuyển sang màn thứ hai, ông chuyển sang màn thứ hai là chà khối thép vẫn đang hồng rực ấy vào gan bàn chân của mình. Chà đi chà lại mấy lần rồi ông lại đưa lên miệng và lại đi một vòng trước mặt mọi người. Xong xuôi, ông nhúng con dao vào xô nước đã để sẵn ngay cạnh góc nhà. Xô nước réo ùng ục, khói bốc lên nghi ngút. Phần thưởng vô chủ Khi biết chúng tôi có ý định tìm hiểu về bùa chú, pháp thuật đang tồn tại trong cộng đồng người Arem, Ma Coong, nhiều người đã khuyên chúng tôi nên tìm gặp ông Tùng Lâm, 70 tuổi, hiện đang sống ở bản Pan, cách trung tâm xã Thượng Trạch mấy giờ đi bộ. Sở dĩ họ có lời khuyên ấy là bởi ông Tùng Lâm chưa bao giờ xuất hiện trước mọi người với tư cách là người tinh thông bùa phép. Thế nhưng, cách đây chừng 3 năm, ông đã khiến mọi người thất kinh, hoảng hốt. Theo những nhân chứng này thì buổi ấy, không biết uống rượu ở đâu, ông Lâm ngất ngưởng đi về trung tâm xã. Trong lúc nói chuyện phiếm với mọi người, ông Lâm vỗ ngực khoe, tài nghệ pháp thuật của ông chẳng thua kém bất cứ ai ở đất này. Chẳng thấy ông làm phép bao giờ nên mọi người chẳng tin. Nghe mọi người nói vậy, ông bảo sẽ có cách khiến mọi người phải tin. Theo đó, ông Lâm bảo, ông sẽ treo chiếc áo của ông lên, nếu ai dùng súng (kể cả súng quân dụng) mà bắn xuyên qua áo khi đứng ở khoảng cách 15 thước thì ông sẽ thưởng lớn. Phần thưởng mà ông Lâm đưa là 2 con lợn nít và 20 triệu đồng. Còn nếu ai bắn mà không xuyên qua áo thì chỉ phải mất cho ông phân nửa số tài sản trên. Lời thách được đưa ra thế nhưng chẳng ai dám cược. Sau cùng, một anh Bộ đội Biên phòng tên Liêm không tin vào chuyện hoang đường ấy đã nhận lời thách đố. Tất thảy kéo nhau ra bìa rừng. Chiếc áo của ông Lâm được treo lên một chiếc gậy giống như người ta vẫn treo để dạo chim phá lúa. Ba phát nổ chát chúa liên tiếp khác nhau khiến mọi người đinh tai nhức óc. Thế nhưng, lạ kì thay, chiếc áo ông Lâm treo trên cành cây vẫn không hề lay động. Kiểm tra, mọi người tá hỏa bởi không biết những viên đạn đó bắn đi đâu, dù anh Liêm là một tay súng cừ… Mặc lại chiếc áo, ông Lâm bảo, phần thưởng ông treo vẫn vậy, ai có khả năng thì cứ đến bản Pan gặp ông mà lấy. Lời thách đố của ông Lâm nhanh như thác đổ, vọt về tận đồng bằng. Nhiều người đã ngược rừng lên đây tìm gặp ông Lâm để “kiếm phần thưởng” nhưng tất thảy đều phải về không.

Tin nóng

Tin mới