Có lẽ chưa bao giờ gia đình bị đặt trước những thách thức cam go như ngày nay, cũng chưa bao giờ việc giữ gìn hạnh phúc đối với phụ nữ lại khó khăn như lúc này.

Nhất là vào thời buổi kinh tế thị trường, cái thời “có tiền mua tiên cũng được”, thế là những người chồng thành đạt dùng tiền để mua tình, mua “bồ”, mua cả “bà hai, bà ba”. Mặc dù đã có Luật Hôn nhân gia đình làm rào cản, song những ông chồng “ham của lạ” vẫn tìm ra muôn nẻo đi ngang về tắt, lách luật, vượt rào, khiến gia đình bao phen khốn đốn. Thuở hàn vi, cụ thể là thời bao cấp, dường như người ta phải lo làm ăn, sao cho gia đình thoát khỏi đói nghèo nên quan niệm về hạnh phúc có phần đơn giản. Càng khó khăn vất vả thì các cặp vợ chồng càng thương yêu, gắn bó và có trách nhiệm với nhau hơn, gia đình càng bền vững, hạnh phúc hơn. Rồi xuất hiện một nghịch lý: khi đời sống càng no đủ, vợ chồng thành đạt, có địa vị xã hội thì gia đình càng lắm vấn đề, hạnh phúc càng dễ có nguy cơ tan vỡ. Một hôm ông Văn, Phó Tổng Giám đốc công ty X, nói với vợ là “anh đi công tác” như thường lệ, thì một “đàn em” đến tìm, định thông báo cho ông biết là có người làm đơn kiện ông tham ô trên 3 tỉ đồng công quỹ. Chị Thủy (vợ ông Văn) không tin, vì nếu ông có số tiền đó thì sao chị lại không biết. Chị hốt hoảng gọi điện cho chồng. Không ngờ đúng lúc đó, ở đầu kia, một cậu bé vô tình cầm chiếc điện thoại di động của ông Văn lên nghịch và bấm vào nút nghe. Chị nghe tiếng thằng bé nói léo nhéo: “Bố ơi, con không đi tất đâu”, rồi chị nghe rõ ràng tiếng chồng mình đáp lại: “Con phải đi tất vào thì mới giống bố chứ”. Rồi ông gọi to: “Em ơi, xuống đi để anh còn về”. Chị Thủy bàng hoàng không tin vào tai mình… Chị cố gắng bình tĩnh đợi chồng về. Trước bằng chứng là cú điện thoại và lý lẽ sắc sảo của vợ, ông Văn đành thú nhận là cách đây mấy năm, ông đi hát karaoke, bị một cô gái “lừa” vào bẫy và trót có con với cô ta. Bây giờ cô ta đã về quê ở tỉnh T. (cách Hà Nội gần trăm cây số), vì thế thỉnh thoảng ông vẫn đi thăm đứa con trai 5 tuổi. Ông cầu xin vợ tha thứ và đừng làm to chuyện, bởi sẽ ảnh hưởng đến uy tín, sự nghiệp đang lên của ông. Chị Thủy nhất định đòi đi gặp tình địch để làm rõ mọi chuyện. Nhưng sợ vợ làm hại người tình và đứa con trai, ông Văn đã “nghi binh” bằng cách cung cấp cho vợ địa chỉ giả ở một xã hẻo lánh, chị Thủy đi lòng vòng mất cả ngày trời mà vẫn không tìm ra chỗ “bà hai” của chồng. Bằng kinh nghiệm của người làm công tác điều tra, hôm sau chị Thủy đã nắm bắt được khá nhiều thông tin về những gái làng chơi nổi danh ở thị xã T. được các đại gia Hà Nội “bao”, trong đó có một cô tên Xuyên, mọi chi tiết về cô này có vẻ trùng hợp với “bà hai” mà ông Văn đã “khai báo”. Chị Thủy được biết: Cô Xuyên này trước đây nhà rất nghèo, may được một sếp lớn ở Hà Nội bao nên giờ giàu lắm, sếp nuôi cả nhà, lại còn mua đất xây nhà cho cô ta gần 2 tỉ đồng ngay thị xã. Chị Thủy mai phục trước ngôi nhà và đã thấy mục tiêu là một cô gái dắt cậu con trai khoảng 5 tuổi đi ra, thằng bé trông giống ông Văn như đúc. Chị lập tức chụp ảnh mẹ con cô ta để ông Văn không thể chối cãi được. Nhưng khi xem ảnh, ông vẫn khăng khăng nói rằng đó không phải là người phụ nữ mà ông quan hệ, và đứa trẻ đó không phải con ông. Buộc lòng chị Thủy phải nhờ đến các đồng nghiệp của mình ở tỉnh T. vào cuộc. Cô Xuyên được công an triệu tập lên thẩm vấn, lúc đầu cô ta vẫn chối quanh là không quen biết ông Văn, đến khi chị Thủy đưa ra bức ảnh chụp đông người và hỏi thằng bé con cô Xuyên: “Cháu tìm xem có thấy bố cháu ở trong ảnh này không?”, thằng bé không ngần ngại chỉ ngay vào ông Văn: “Bố cháu đây này. Bố cháu ở Hà Nội lái ô tô về thăm cháu”, khi hỏi tên bố là gì, thằng bé hồn nhiên trả lời: “Bố cháu tên là Văn”. Đúng là đi hỏi già về nhà hỏi trẻ! Lúc đó cô Xuyên mới chịu thừa nhận. Vợ chồng chị Thủy đưa nhau ra tòa. Thế là thêm một gia đình tan vỡ - một gia đình mà nhìn bên ngoài ai cũng tưởng là giàu sang, hạnh phúc. Sau phiên tòa xử ly hôn, ông Văn còn phải chờ “bản án” của Tổng công ty về tội tham ô công quỹ. Chuyện tưởng rất xưa, nhưng thời nay vẫn còn không ít quan tham thân bại danh liệt vì tình như ông Văn. Theo